

1. ĐỌC – HIỂU (4,0 điểm): Đọc văn bản sau:
BÀ BÁN BỎNG CỔNG TRƯỜNG TÔI
(Lược trích một đoạn: Trước cổng trường nhân vật tôi có bà bán bỏng tóc bạc phơ, lưng còng, rất hiền hậu. Bà bán hàng thường thêm bỏng cho lũ trẻ nên đứa nào cũng thích mua hàng của bà. Một hôm, thẳng Tòng béo lớp tôi phao tin đồn là bà bán bỏng bị ho lao, có thể lây nhiễm. Thế là bọn bạn lớp tôi không còn ra mua hàng cho bà như trước. Tin đó truyền đi khắp trường, hàng bỏng của bà bị ế đến mấy ngày không bán nổi. Thế rồi bà không bán bỏng ở cổng trường nữa. Tôi và lũ bạn cũng chẳng ai nhớ tới bà, chúng tôi chuyển sang mua ô mai, táo dầm)
Một hôm mẹ tôi sai tôi ra chợ mua mớ rau. Tôi bỗng gặp bà bán bỏng, trông bà gầy nhiều, lưng còng hẳn xuống, quần áo rách rưới, bà chống gậy và đeo một cái bị đi vào hàng cơm, bà lấy trong bị ra một cái bánh mì khô và nói gì nho nhỏ với bà hàng cơm, nghe không rõ. Tôi chỉ nghe tiếng quát mắng to tướng của bà hàng cơm:
- Nướng nhanh lên mà đi cho khuất mắt. Trông người chả ra người, như con gà rù thế kia mà ám hàng người ta thì làm sao người ta bán được...
Bà bán bỏng lật đật đến gần bếp lò run rẩy nhét cái bánh mì vào phía dưới lò. Chứng kiến tất cả cái cảnh ấy tự nhiên tôi thấy thương bà quá. Tôi chạy lại gần bà, ấn vội vào tay bà số tiền mẹ tôi đưa mua rau rồi chạy vụt về. Tôi về nhà kể lại với mẹ mọi việc, mẹ tôi không mắng tôi về việc ấy mà lại trách tôi chuyện khác kia. Mẹ bảo:
- Con giúp đỡ người nghèo là đúng, nhưng con thử nghĩ xem, với số tiền mua rau ấy bà già chỉ sống được một bữa, còn bữa sau thì sao? Đáng lẽ trước kia con và các bạn con đừng tung cái tin "bà bán bỏng ho lao" ra thì chắc bà vẫn sống được tử tế. Đằng này, vô tình con và các bạn con đã hại bà ấy. Các con chưa hiểu được đâu.
Chưa hiểu được một người già mà phải đói khát thì khổ đến thế nào... Mẹ còn nói nhiều nhiều nữa nhưng thấy tôi rân rấn nước mắt nên mẹ thôi. Mẹ lại đưa tiền cho tôi đi mua rau.
Hôm sau đến lớp tôi kể cho các bạn nghe mọi sự việc, kể cả chuyện mẹ tôi đã mắng tôi như thế nào. Các bạn nghe mà ai cũng bùi ngùi cảm thấy mình có lỗi, bỗng có bạn lên tiếng:
Thế ai bảo cậu Tòng là bà ấy ho lao?
Ai bảo? Ai bảo?... - Tất cả nhao lên như muốn lên án Tòng.
Tớ cũng chẳng nhớ. – Tòng trả lời yếu ớt. – Tớ nghe thấy thế.
Cậu nghe chưa chính xác mà đã nói. Cậu ác thế! Ác thế!
Khổ thân bà ấy. – Một bạn nói. – Làm thế nào để giúp bà ấy bây giờ? Hay là góp tiền lại đem cho bà ấy.
- Làm thế chẳng được đâu. – Tôi nói. – Mẹ tớ bảo là khi bà ấy ăn hết số tiền mình cho thì bà ấy lại đói. Hay là khi nào tớ gặp bà ấy tớ sẽ bảo: “Bà cứ bán bỏng đi chúng cháu lại mua cho bà" mà tất cả chúng mình phải mua của bà ấy kia, bảo cả bọn lớp khác nữa."
- Ừ, phải đấy! – Một bạn nói. – Tất cả chúng mình đều mua.
Tất cả.
- Tất cả. - Các bạn đồng thanh tán thành. Có bạn lại còn đề ra mình sẽ ăn sáng bằng bỏng.
(Theo Xuân Quỳnh, Trời xanh của mỗi người, NXB Kim Đồng, 2017, tr99-106)
BT : Qua câu chuyện "Bà bán bỏng cổng trường tôi" - Xuân Quỳnh, em hãy viết một đoạn văn khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ của mình về nhân vật "tôi" ở trong truyện.
giúp mình vs, mình sẽ cho 5 sao + ctlhn !!!
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Nhân vật tôi trong truyện Bà bán bỏng cổng trường tôi hiện lên là một cậu bé giàu lòng trắc ẩn và có trách nhiệm. Ban đầu, tôi cũng như những đứa trẻ khác, bị ảnh hưởng bởi tin đồn thất thiệt mà xa lánh bà bán bỏng , là người đã từng rất hiền hậu và tử tế với các em học sinh. Tuy nhiên, khi chứng kiến cảnh bà bị đối xử tàn nhẫn và sống trong khổ cực, tôi đã có sự thức tỉnh về mặt nhận thức. Hành động đưa tiền cho bà và sau đó chia sẻ câu chuyện với các bạn không chỉ thể hiện lòng thương người mà còn thể hiện tinh thần sám hối, ý thức được hậu quả của việc lan truyền tin đồn vô không đúng. “Tôi” là hình ảnh đại diện cho sự trưởng thành trong nhận thức của trẻ em , biết nhận lỗi , sửa sai và tìm cách khắc phục lỗi lầm mình gây ra . Qua đoạn trích người đọc có thêm một bài học và một nhận thức về tinh thần và trách nhiệm sâu sắc với người mình gây ra lỗi lầm
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Nhân vật "tôi" trong truyện là một người học sinh có tấm lòng nhân hậu và biết suy nghĩ, biết nhận ra lỗi sai của bản thân. Ban đầu, "tôi" cũng như nhiều bạn khác, tin vào lời đồn vô căn cứ của Tòng rằng bà bán bỏng bị ho lao, rồi quay lưng lại với bà. Điều đó khiến bà cụ rơi vào hoàn cảnh khốn khó, phải đi xin ăn từng bữa. Tuy nhiên, khi chứng kiến cảnh bà bị bà hàng cơm mắng chửi, "tôi" đã cảm thấy thương bà và có hành động đẹp là đưa tiền mẹ cho để giúp bà. Dù việc làm đó ban đầu chỉ là bột phát, nhưng khi nghe mẹ phân tích, "tôi" đã hiểu ra rằng lỗi lầm lớn nhất là vì tin đồn thất thiệt khiến bà không thể mưu sinh như trước. Điều đáng quý là "tôi" dũng cảm kể lại sự thật cho các bạn, giúp mọi người nhận ra lỗi sai và cùng nhau tìm cách giúp đỡ bà. Qua nhân vật "tôi", em học được bài học về sự đồng cảm, biết sửa sai và tình yêu thương giữa người với người trong cuộc sống.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin