

BẾN THỜI GIAN
(Lược một đoạn: bà Hảo là bà của cái Hoa, bạn thân thuở bé của nhân vật “tôi”. Bà bị mù cả hai mắt nhưng luôn biết mọi trò tinh quái của Hoa và “tôi” vì bà yêu cả hai như báu vật. Tuổi thơ của Hoa và tôi “trôi” đi êm đềm).
Lớn lên, đứa trước, đứa sau cả tôi và Hoa cùng ra thị trấn cách làng đúng một ngày xe ngựa.
Thời gian đầu chưa quen môi trường mới, cả hai đứa thường xin bố mẹ về làng thăm bà. Khi bác xà ích vui tính và tốt bụng ghìm con ngựa để tôi và cái Hoa nhảy xuống, đã thấy bà Hảo chống gậy chờ sẵn ở đó. Chúng tôi, mỗi đứa một bên dìu bà về nhà. Bà Hảo bảo đã nghe thấy tiếng lọc cọc, lọc cọc của xe ngựa từ trong giấc mơ của bà những đêm trước. Sau này tôi mới biết, chiều nào bà cũng đợi chúng tôi tại nơi chiếc xe ngựa dừng trả khách ở điểm cuối cùng.
Những chuyến thăm bà Hảo của chúng tôi thưa dần. Cả tôi và cái Hoa đều có lũ bạn mới và con đường về làng, vẫn chỉ một ngày xe ngựa, trở nên xa mù mịt. Tháng hoặc có giỗ, Tết… chỉ mình cái Hoa theo bố mẹ về. Nhưng nó lại đi ngay. Nó bảo bà Hảo rất nhớ tôi và mong tôi học hành cẩn thận. Bạn dẫu tôi còn nhận điều đó với một chút ân hận vì không về thăm bà. Nhưng rồi tôi quên dần theo những thứ trong đó có cái làng heo lánh của mình, nơi bà Hảo vẫn ngày đêm nghe tiếng lọc cọc của xe ngựa.
(Lược một đoạn: Sau đó nhân vật “tôi” cùng Hoa đã đại học và ra thành phố. Tôi dần lặng quên làng nhỏ tuổi thơ. Nhưng rồi một ngày, sau những vấp ngã trên đường đời, tôi đã tìm về làng nhỏ nằm xưa. Tôi đi trên chiếc xe ngựa năm nào nhưng không còn bác xà ích và qua lời kể của bác, tôi hiểu rằng bà Hảo vẫn ngày ngày chờ “tôi” nơi bến nhưng nào có hay.)
Tôi lại cùng bác tổn nhẫn thứ âm thanh giống thứ âm thanh của quá khứ đã đồng hóa. Lát sau thì bà Hảo hiện ra ở bên đường. Bà ôm chặt lấy tôi, toàn bộ tình lực hướng về tôi. Bà! Tôi nghẹn ngào: cháu bị người ta phản bội rồi…
Bà Hảo lần lần từ đầu đến vai tôi như thể xem bà có đang mơ không rồi cười một cách mẫn nguyên:
Bố mày, lớn thế còn khóc như con nít ấy. Dễ thường suôn sẻ cả có khi nó chả thèm biết bà sống hay chết.
Làm sao bà biết điều đó? – Tôi hỏi bà bằng nỗi sợ hãi.
Lớn lên khắc biết – bà Hảo vẫn trả lời tôi như từng trả lời tôi còn bé.
Tôi có cảm giác bà Hảo cũng thuộc số người quyết sống chỉ để làm việc không thể bỏ dở. Bởi vì ngay sau đó bà bảo tôi:
Từ ngày mai bà có thể chết mà không luyện tiếc điều gì.
Tôi đứng chết lặng, cảm thấy vang lên trong lòng ngực tiếng gõ da diết và tàn nhẫn của thời gian. Trước mắt tôi giờ đây là những bến thời gian trắng xóa mà tôi sẽ phải một mình vượt qua.
(Trích Bến thời gian, Tạ Duy Anh, Truyện ngắn chọn lọc – Tạ Duy Anh, NXB Hội nhà văn)
Câu hỏi:
Xác định chủ đề của văn bản trên
Xác định kiểu cốt truyện của văn bản trên
Chỉ ra các nhân vật có trong văn bản trên và nêu rõ đâu là nhân vật chính?
Xác định ngôi kể và tác dụng của ngôi kể trong văn bản trên
Chỉ ra tình huống truyện và nêu tác dụng của tình huống đó
Qua truyện ngắn “Bến thời gian” em rút ra được thông điệp gì?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
`-`Chủ đề của văn bản trên là sự trôi chảy của thời gian và những đổi thay, mất mát mà nó mang lại, cùng với ý nghĩa sâu sắc của tình thân, đặc biệt là tình bà cháu, như một bến đỗ bình yên giữa dòng đời xô bồ. Truyện khắc họa quá trình con người trưởng thành, lãng quên đi cội nguồn, nhưng cuối cùng lại tìm về nương náu ở tình yêu thương vô điều kiện của gia đình.
`-`Kiểu cốt truyện của văn bản trên là cốt truyện đơn tuyến kể về diễn biến tâm trạng, cảm xúc, suy nghĩ bên trong của nhân vật "tôi" từ tuổi thơ hồn nhiên, đến khi lớn lên lãng quên, rồi vấp ngã và cuối cùng là sự thức tỉnh, ân hận.
`-`Các nhân vật có trong văn bản trên là:
`+`Nhân vật "tôi".
`+`Cái Hoa.
`+`Bà Hảo.
`+`Bác xà ích.
`-`Nhân vật chính là "tôi" và bà Hảo.
`-`Ngôi kể: ngôi thứ nhất (người kể xưng "tôi).
`-`Tác dụng
`+`Giúp câu chuyện trở nên gần gũi, đáng tin cậy.
`+`Cho phép người kể chuyện (nhân vật "tôi") bộc lộ một cách chân thực nhất những ân hận, day dứt, nỗi đau và sự giác ngộ của mình.
`+`Giúp người đọc có thể đồng cảm sâu sắc với hành trình tâm lý của nhân vật, cảm nhận rõ sự nuối tiếc, ân hận của nhân vật về những năm tháng đã qua.
`-`Tình huống truyện: Nhân vật "tôi", sau những vấp ngã và phản bội trên đường đời ở thành phố, tìm về làng cũ trên chuyến xe ngựa năm xưa. Tại đây, "tôi" gặp lại bà Hảo, người vẫn ngày ngày chờ đợi mình ở bến xe dù đã mù lòa và biết "tôi" đã lãng quên bà. Khoảnh khắc bà Hảo vỗ về "tôi" khi "tôi" đang đau khổ và câu nói của bà: "Từ ngày mai bà có thể chết mà không luyện tiếc điều gì" là cao trào của tình huống.
`-`Tác dụng của tình huống truyện trên là:
`+`Đẩy nhân vật "tôi" vào trạng thái đối diện trực tiếp với lỗi lầm của mình, sự vô tâm đã qua. Nỗi đau hiện tại và tình yêu thương vô điều kiện của bà Hảo đã tạo ra một cú sốc mạnh mẽ, thức tỉnh nhân vật.
`+` Làm rõ sự đối lập giữa dòng chảy thời gian nghiệt ngã khiến "tôi" lãng quên và sự vĩnh cửu của tình yêu thương từ bà Hảo. Nó nhấn mạnh "bến thời gian" nơi tình cảm gia đình neo đậu, làm nổi bật chủ đề của tác phẩm.
`+`Khiến người đọc nhận ra giá trị của tình thân khi đã gần mất đi. có nhận thức sâu sắc về quy luật nghiệt ngã của thời gian và trách nhiệm cá nhân đối với những người mình yêu thương.
`+`Gây xúc động cho người đọc, khiến họ suy ngẫm về sự vô thường của cuộc đời và tầm quan trọng của việc trân trọng những gì mình đang có
`-`Qua câu chuyện "Bến thời gian", em rút ra được thông điệp rằng chúng ta phải biết trân trọng tình thân và những giá trị cội nguồn trước dòng chảy khắc nghiệt của thời gian. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống hiện đại có thể khiến ta lãng quên những điều quý giá nhất, nhưng tình yêu thương vô điều kiện của gia đình sẽ luôn là bến đỗ bình yên, nơi ta có thể tìm về sau những vấp ngã. Đồng thời, truyện cũng là lời cảnh tỉnh về sự vô thường của thời gian, thúc giục mỗi người hãy sống có ý thức, biết trân quý những khoảnh khắc hiện tại và đừng để hối tiếc vì sự vô tâm khi những "bến thời gian" mang theo người thân yêu đã đi xa mãi.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
a) Chủ đề: tình bà cháu.
b) Cốt truyện: đơn tuyến
c) - Các nhân vật trong văn bản trên là bà Hảo, "tôi", Hoa (bạn thân của "tôi")
- Nhân vật chính: "tôi"
d) - Ngôi kể thứ nhất
- Tác dụng: giúp câu truyện trở nên chân thực sâu sắc, gần gụi hơn, giúp biểu bạt cảm xúc một cách trực tiếp, chân thành
e) Tình huống truyện: nhân vật tôi sau nhiều năm xa cách trở về làng, bất ngờ gạp lại bà Hảo vẫn đợi chờ mình nơi bến xe ngựa.
- Tác dụng: Làm nổi bật tình cảm bền chạt, vững chác, nỗi nhớ nhung khôn nguôi của bà Hảo dành cho đứa cháu của mình; tạo nên triết lý sâu sắc về thời gian, vè hương vị tình thân và giátrij của quá khứ.
f) Qua truyện ngắn "Bến thời gian" em rút ra cho mình nhiều bức thông điệp sâu sắc. Trước hết, chúng ta cân biết trân trọng những gì mà chúng ta đang có, đặc biệt là những người thân đang ở bên t, yêu thương và quan tâm họ. Bên cạnh đó, chúng ta cần biết ơn và giữ gìn các mối quan hệ với người thên để có thể gắn bó và thấu hiểu với nhau hơn. Ngoài ra, chúng ta hãy trân trọng quá khữ và phải biết sử dụng thời gian hợp lý để không phải tiếc nối vì những gì đã qua. Thiết nghĩ, bức thông điệp này không chỉ có ý nghĩa với riêng em mà nó còn hữu ích với tất cả mọi người.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin