

PHÂN TÍCH 1 LUẬN ĐIỂM ( 2 câu đề)
THU VỊNH
Nguyễn Khuyến
Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,
Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.
Nước biếc trông như tầng khói phủ,
Song thưa để mặc bóng trăng vào.
Gợi Ý từng luận điểm
+ Bước 1 : nêu luận điểm
+ Bước 2 : Trích thơ
+ Bước 3 : Phân tích ( nhà thơ có cách giới thiệu... mà vẫn...)
phải có giọng thơ, lời thơ, nghệ thuật,..
+ Bước 4 : chốt ý
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Mở bài:
Nguyễn Khuyến là nhà thơ nổi bật của văn học Việt Nam thế kỉ XIX, nổi tiếng với chùm thơ thu. Trong đó, “Thu vịnh” là bài thơ mang đậm phong cách riêng của ông. Ngay từ hai câu đầu, bức tranh mùa thu đã hiện lên với vẻ đẹp riêng, đồng thời ẩn chứa nỗi niềm sâu kín của nhà thơ.
Luận điểm 1: Cảnh thu mở ra với bầu trời cao rộng, xanh ngắt
Trích thơ:
“Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao”
Phân tích:
Nhà thơ đã chọn cách giới thiệu khung cảnh mùa thu bằng hình ảnh quen thuộc – bầu trời. Thế nhưng, cái tài của Nguyễn Khuyến là khắc hoạ cảnh vật vừa quen mà vẫn mới lạ. Từ “xanh ngắt” không chỉ đơn thuần là tả màu trời mà còn khác hẳn so với độ trong của sắc thu. Giọng thơ nhẹ nhàng, nhịp thơ khoan thai như hoà cùng không gian tĩnh lặng của trời thu.
Cụm “mấy tầng cao” gợi cảm giác trời cao vời vợi, tạo chiều sâu cho bức tranh thiên nhiên. Chính hình ảnh này đã mở ra không gian rộng lớn, phảng phất nét cô đơn, thấm đẫm tâm trạng thi nhân.
→ Nghệ thuật tả cảnh kết hợp biểu cảm: vừa miêu tả được vẻ đẹp trong trẻo, thanh khiết của trời thu, vừa gợi được nét buồn man mác, cô tịch.
Chốt ý:
Câu thơ không chỉ là cảnh thu mà còn là tâm trạng người – bầu trời thu cao rộng như chất chứa những suy tư, nỗi niềm sâu kín của nhà thơ trước cuộc đời.
Luận điểm 2: Cảnh thu hiện ra qua hình ảnh cành trúc lơ phơ và gió hắt hiu
Trích thơ:
“Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.”
Phân tích:
+ Nhà thơ tiếp tục vẽ thêm vào bức tranh thu bằng hình ảnh cành trúc mảnh mai, nhẹ nhàng.
+ Từ láy “lơ phơ” gợi tả sự thưa thớt, mỏng manh của cành trúc. Không phải hình ảnh trúc sum suê hay vững chãi, mà là những nhành trúc thưa thớt, đung đưa trong gió, tạo cảm giác nhẹ nhàng, yếu ớt.
+ “Gió hắt hiu” – cơn gió nhẹ thoảng qua, nhưng lạnh lẽo và gợi buồn. Giọng thơ trầm lắng, thấm đượm chất thi buồn bã, quanh hiu.
→ Nghệ thuật dùng từ tinh tế, hình ảnh chọn lọc đã giúp nhà thơ khắc hoạ bức tranh thu đượm buồn, đồng thời gợi gắm tâm trạng cô đơn, u hoài.
Chốt ý:
Nếu câu đầu là không gian cao rộng thì câu sau là cảnh vật gần gũi, nhưng cả hai đều chan chứa vẻ đẹp trầm lặng và nỗi buồn sâu kín — một nỗi buồn của người trí thức sống giữa thời thế nhiều nhưng, bất lực với thời cuộc.
Kết bài:
Hai câu đầu trong “Thu vịnh” là những nét vẽ tinh tế, mở ra bức tranh mùa thu yên ả nhưng thấm đẫm tâm trạng. Qua đó, Nguyễn Khuyến không chỉ miêu tả cảnh thu của làng quê Bắc Bộ mà còn kín đáo bày tỏ nỗi niềm cô đơn, lặng thầm của một người trí thức ẩn dật, luôn đau đáu với thời thế.
chúc cậu học tốt nhé và hãy vốt cho mình 5 sao và bình chọn hay nhất nhé !!!!~~~~~
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Trước hết, Nguyễn Khuyến đã mở đầu bài thơ "Thu Vịnh" bằng hai câu thơ tuyệt bút, vẽ ra một bức tranh mùa thu không chỉ trong trẻo, khoáng đạt mà còn mang vẻ đẹp thanh sơ, gần gũi với cảnh sắc làng quê Bắc Bộ.
"Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,
Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu."
Ngay từ câu thơ đầu tiên, nhà thơ đã đưa người đọc đến với một không gian cao rộng vô tận: "Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao". Từ "xanh ngắt" gợi tả một sắc xanh đậm đà, tươi mới và trong trẻo đến diệu kỳ, không gợn một chút bụi bẩn hay vẩn đục. Cách dùng cụm từ "mấy tầng cao" không chỉ nói về độ cao hun hút của bầu trời mà còn gợi cảm giác về sự vĩnh cửu, mênh mông, khiến tầm nhìn như được mở rộng đến vô cùng. Đây là một bầu trời thu trong xanh điển hình của vùng đồng bằng Bắc Bộ, nơi mà không khí sau những cơn mưa hè trở nên thanh lọc, tinh khiết.
Chuyển sang câu thơ thứ hai, bức tranh không gian ấy được bổ sung bằng một hình ảnh quen thuộc của làng quê: "Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu". Cây trúc vốn dĩ là biểu tượng của sự thanh cao, giản dị. Ở đây, "cần trúc" được miêu tả "lơ phơ", gợi tả sự mảnh mai, yếu ớt, đung đưa nhẹ nhàng trong gió. Đi kèm với nó là "gió hắt hiu", một làn gió heo may se lạnh, mang chút buồn vương nhưng không hề bi lụy, mà chỉ làm tăng thêm vẻ thanh tĩnh, yên ả cho cảnh vật. Nghệ thuật tả cảnh ở đây không chỉ dừng lại ở việc liệt kê hình ảnh mà còn gợi tả trạng thái: gió hắt hiu làm "cần trúc lơ phơ", thể hiện sự tương tác nhẹ nhàng giữa các vật thể, tạo nên một sự uyển chuyển, động mà tĩnh, tĩnh mà động. Giọng thơ trầm lắng, nhẹ nhàng, như một tiếng thở dài thanh thản của thiên nhiên.
Hai câu thơ không chỉ giới thiệu cảnh sắc mùa thu bằng những nét vẽ khái quát mà vẫn gợi lên một vẻ đẹp đặc trưng, rất riêng của làng quê Việt Nam, vừa có sự rộng lớn của không gian, vừa có nét duyên dáng, gần gũi của cảnh vật, mở ra một khung cảnh mùa thu trong trẻo, khoáng đạt và đầy chất thơ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin