

câu 4: nêu cách hiểu về hai câu thơ sau:
Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?
mọi người giúp mình với ạ.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Hai câu thơ "Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu, / Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?" là những vần thơ thể hiện sâu sắc mối quan hệ chặt chẽ giữa tâm trạng con người và cảnh vật thiên nhiên. Câu "Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu" có nghĩa là bất cứ cảnh vật nào, dù vốn dĩ đẹp đẽ hay bình thường, khi được nhìn qua đôi mắt và tâm hồn đang chất chứa nỗi buồn, đều dường như mang theo một vẻ u sầu, ảm đạm. Nỗi buồn của con người đã vô hình đeo bám, nhuốm vào cảnh vật, khiến vạn vật cũng trở nên buồn bã theo. Tiếp nối câu thơ, câu hỏi tu từ "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?" như một lời khẳng định chắc nịch rằng khi lòng người đang chìm đắm trong sầu muộn, thì dù cảnh vật xung quanh có tươi vui, rực rỡ đến mấy, cũng không thể xua tan được nỗi buồn ấy, thậm chí còn có thể làm tăng thêm sự cô đơn, trống trải trong lòng. Hai câu thơ này đã sử dụng thủ pháp tả cảnh ngụ tình để diễn tả nơi cảnh vật không có cảm xúc riêng nhưng lại là tấm gương phản chiếu tâm trạng con người, cho thấy nỗi buồn của con người đã phủ một lớp màn lên cảnh vật, khiến chúng cũng mang theo nỗi buồn, hay ít nhất là không thể mang lại niềm vui cho tâm hồn đang sầu muộn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

$\textit{Cách hiểu của em:}$
`=>` Hai câu thơ được trích trong đoạn thơ " Kiều ở lầu Ngưng Bích" đã khiến độc giả cảm nhận được biết bao nỗi đau đớn, xót xa, tủi nhục của nàng Kiều Kiều trong lúc bị mụ Tú Bà giam cầm nơi lầu Ngưng Bích. Trước hết , câu thơ tả về cảnh thiên nhiên, cảnh vật nhưng qua đó nhà thơ muốn bộc lộ, gửi gắm cái tình, cái ý của nhân vật trữ tình. Rằng dù khung cảnh xung quanh có đẹp đẽ đến đâu, nếu lòng người đang buồn bã thì cũng không thể cảm nhận được vẻ đẹp ấy hay tìm thấy niềm vui trong đó.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin
1
25
1
cảm ơn bạn nhiều