

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Câu $1.$
$-$ Thể thơ: Lục bát $-$ thể thơ của dân tộc
$-$ Dấu hiệu: Số chữ của câu thơ trên là sáu và câu dưới là tám
$-$ Nhân vật trữ tình: Là chính tác giả
Câu $2.$
$-$ Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả cuộc sống nơi làng quê:
$+$ Cái cổng cóc ngồi dầm mưa
$+$ Miếng cà
$+$ Võng đưa
$+$ Nắng mưa, cày bừa
$+$ Bữa cơm
$+$ ...
Câu $3.$
$-$ Biện pháp tu từ: Hoán dụ ("hạt cải, hạt kê")
$-$ Tác dụng:
$+$ Tạo nhịp điệu, làm tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt
$+$ "hạt cải, hạt kê" là ẩn dụ cho những con người nhỏ bé, giản dị với khát vọng trở về nguồn cội, với quê hương. Dù có đi xa nhưng lòng họ vẫn luôn "ngả về làng xanh" $-$ nơi có quê hương, bạn bè và mẹ cha cùng những kí ức tuyệt đẹp của họ.
Câu $4.$
$-$ Câu thơ này cho thấy được dù chúng ta bước ra khỏi làng quê để trải nghiệm cuộc đời, đã chai sạn với những thử thách trong cuộc đời thì thứ in đậm và tạo nên nét riêng của mỗi con người chúng ta là "dấu quê". "Dấu quê" của mỗi người có thể giống nhau (bởi có những người cùng quê) nhưng nó sẽ không bao giờ phai nhạt.
Câu $5.$
$-$ Quê hương có vai trò vô cùng quan trọng với cuộc đời của mỗi con người. Quê hương bao bọc, nuôi dưỡng chúng ta từ khi sinh ra cho tới khi trưởng thành. Quê hương còn ôm ấp, lưu giữ biết bao kỉ niệm cũng như hoài bão, ước mơ của các thế hệ con cháu. Dù sau này có thành đạt, có đi xa đến đâu nhưng quê hương vẫn là điều gì đó ám ảnh, in dấu cũng như tồn tại mãi như một phần máu thịt của chúng ta. Có lẽ chính vì vậy mà tác giả lại để tên tác phẩm là "Dấu quê".
@LP
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
// Tham khảo //
Câu 1:
`-` Thể thơ: Lục bát
`-` Dấu hiệu: Gồm cặp câu 6 chữ - 8 chữ nối tiếp nhau
`-` Nhân vật trữ tình chính là tác giả, trực tiếp bộc lộ nỗi nhớ quê hương sâu sắc
Câu 2:
Một số từ ngữ, hình ảnh miêu tả cuộc sống nơi làng quê:
"Cái cổng cóc"
"Miếng cà"
"Lời quê lắm nắng, nhiều mưa"
"Cày bừa"
"Hạt cải, hạt kê"
"Làng xanh"
"Đất lành"
Câu 3:
Biện pháp tu từ: Hoán dụ
"Hồn" tượng trưng cho con người chân quê
Tác dụng:
Nghệ thuật - tăng tính gợi hình, gợi cảm, làm hình ảnh thơ trở nên giàu sức biểu đạt, ý thơ thêm phong phú, nhấn mạnh tâm hồn của người con nơi thôn quê
Nội dung - dùng từ "hồn" là cách biểu đạt rất chân thành của nhà thơ để rõ hơn tấm lòng, tình cảm gắn bó sâu sắc, thân thiết, dù có cách xa nhưng vẫn trong mình vẫn nồng nàn hương quê, tình quê với những ký ức, kỷ niệm còn mãi trong tâm trí. Cái anh muốn nói là nỗi nhớ, sự gắn bó không thể nào tách rời được của một mảnh đất và một con người lớn lên trên mảnh đất đó. Điều đó cũng đồng thời bộc lộ tình cảm trân trọng, yêu thương của tác giả đối với quê hương, xứ sở.
Câu 4:
"Cuộc trưng bày" ấy sao toàn "dấu quê", "nhìn mình chỉ thấy mình đầy dấu quê". Quê hương tác tạo nên con người mình, và điều đó khiến cho những dấu vết của quê hương không thể phai đi theo năm tháng, mà thay vào đó, là đồng hành, là gợi nhớ, là điểm dừng chân cho tâm hồn mỗi người. Việc tác giả "đem mình làm cuộc trưng bày", hay chính là thể hiện thái độ yêu quý, muốn giữ chặt sự liên kết với mảnh đất thân yêu, muốn hoà mình vào vùng quê chân chất, muốn lan toả "dấu quê" ấy đến với mọi người... Tất cả điều đó biểu hiện nên một con người đã đồng hành, gắn bó và yêu quê hương chân chính.
Câu 5:
Chẳng phải tự nhiên mà Đỗ Trung Quân viết "Quê hương nếu ai không nhớ / Sẽ không lớn nổi thành người". Lẽ vì, quê hương là cái nôi đầu tiên cho con khôn lớn, là mảnh đất gắn bó với tuổi thơ con lớn, là mảnh mảnh ký ức xoa dịu mọi muộn phiền trên chặng đường đời khi con trưởng thành, và là nơi con sẽ trở lại khi mình đứng tuổi. Quê hương không bao giờ chê trách, mà luôn dang rộng vòng tay, mở đường cho bất cứ ai muốn có một chốn an ủi tâm hồn, muốn có một nơi để nhớ, muốn có gia đình luôn chia sẻ yêu thương. Quê hương làm nên con người, con người cũng làm nên nơi gọi là quê hương. Nếu có ai muốn quên đi nó, cũng chẳng thể quên được. Bởi rằng, sao có thể quên được một vùng an nhiên để tâm hồn vô tư thảnh thơi như thế? Sao có thể quên được những tình cảm với quê hương in đọng sâu trong tâm trí mỗi khi rời xa!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin