

cảm nhận của em về chiếc ấm sứt vòi
Cổ tích ấm sứt vòi
Trong quán nước bên đường, có một cái ấm pha trà đã cũ. Vòi ấm bị sứt một miếng nhỏ. Chủ quán mấy lần định thay nhưng vì chưa có tiền nên cứ để dùng tạm. Vả lại trông thế nhưng ấm còn tốt chán. Bản thân chiếc ấm cũng hiểu được hoàn cảnh của ông chủ. Nó tự nhủ: mình đã bị khuyết tật, thì phải cố làm việc cho tốt. Thế là ấm luôn chú ý giữ cho mình sạch sẽ. Nó hãm trà bằng nước sôi thật khéo, bao giờ trà cũng vừa chín và toả hương thơm phức. Khi rót trà ra chén qua cái vòi bị sứt, nó cũng cẩn thận không để nước rớt ra ngoài.
(…) Một hôm, bỗng có vị khách từ nơi xa đến. Nhìn thấy chiếc ấm hơi khác thường, ông ta nhấc lên, chăm chú ngắm nghía hồi lâu. Đoạn, cất tiếng nói với chủ quán:
- Ấm quý! Nếu ông bằng lòng để lại cho tôi, tôi sẽ trả cho ông thật hậu.
- Dào ôi! Bác khéo đùa! – Ông chủ nhìn khách nở nụ cười thật thà – Chẳng qua chỉ là cái ấm sứ bình thường, do vô ý tôi đánh mẻ một miếng ở vòi. Quán nghèo nên mới phải để dùng tạm…
- Ông bảo ấm bình thường à? Ba trăm năm mà bình thường à?
- Bác vừa nói gì cơ?
- Tôi bảo chiếc ấm này đã ra đời cách đây ba thế kỉ. Nếu tính tuổi thì tôi với ông còn phải gọi ấm là cụ tổ của cụ tổ đấy! Tóm lại là đồ cổ, quý hiếm cực kì.
Nghe giọng quả quyết của ông khách, cái ấm suýt rùng mình. Thiếu bản lĩnh một chút thì nó đã để cho nước sôi trào ra miệng. Nhưng nó kịp trấn tĩnh. Không ai tự biết mình bằng mình, ấm nghĩ thầm. Nó biết nó ra đời ở một cái lò gốm sứ ven sông, chỉ mới cách đây hơn chục năm. Cái ông khách tưởng như sành đồ cổ kia, hoá ra nhìn gà hoá cuốc.
- Thế nào? Ông để lại cho tôi chiếc ấm này chứ?
Chủ quán ngần ngừ, nhìn chiếc ấm như muốn hỏi: “Người ta tha thiết như thế, ngươi tính sao?”.
Chiếc ấm im lặng. Nó không nói được, tất nhiên rồi. Đất có nung thành sứ thì cũng chẳng cất lên lời. Nhưng ấm biết suy nghĩ. Và ông chủ cũng hiểu được những suy nghĩ của nó. Chính vì thế mà ông ngẩng lên nói với khách:
- Nó không đồng ý, bác ạ. Nó biết sứ mệnh cao quý của nó là biến những cái búp trà thành thứ nước uống tuyệt vời, như tất cả những cái ấm pha trà lão luyện khác. Bao nhiêu năm nay nó đã tận tuỵ phục vụ khách hàng của tôi. Đến nỗi sứt mẻ cả mình mẩy mà vẫn không nề hà… Khách ở quán tôi ai cũng chuộng nó. Tôi không thể vì tiền mà phụ họ được.
Vậy là cái ấm sứt vòi vẫn được ở lại trong quán nước nghèo, làm cái công việc sở trường của nó là pha trà. Đôi khi nó nghĩ: May mà ông chủ quán không tham! Nếu không thì vị khách gà mờ kia đã mất oan cả đống tiền. Còn nó, dù được trưng bày trong tủ kính, hay quăng quật mua đi bán lại, sao cũng đến lúc thân phận bị lộ tẩy. Tưởng ba trăm năm, hoá ra lại mười năm… Lúc ấy thì xấu hổ chết đi được!
Có khi nào ghé quán nước nhìn thấy chiếc ấm ấy, bạn hãy tưởng tượng thêm những câu chuyện thú vị về nó nhé. Tôi cam đoan chiếc ấm sứt vòi nào cũng có trong mình khối chuyện lí thú, có khi cả chuyện cổ tích nữa ấy chứ!
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Chiếc ấm sứt vòi trong câu chuyện giống như một biểu tượng của sự kiên trì, trách nhiệm và lòng tự tôn. Dù mang khiếm khuyết, nó không tự ti hay bỏ cuộc, mà vẫn cố gắng làm tốt công việc của mình. Điều này dạy ta một bài học sâu sắc: giá trị không nằm ở vẻ ngoài hoàn hảo hay toàn diện mà ở tâm huyết và sự tận tụy ta dành cho những việc mình làm.
Hơn nữa, câu chuyện còn đề cao lòng trung thực và sự tỉnh táo trước những lời hoa mỹ. Chiếc ấm không hề bị cuốn theo giá trị giả tạo mà vị khách kia tưởng tượng ra. Nó hiểu rõ bản thân mình, không cần danh phận hay sự tâng bốc, chỉ cần được tiếp tục sứ mệnh là pha những chén trà thơm ngon. Ông chủ quán cũng đáng quý - giữ lại chiếc ấm không phải vì giá trị vật chất, mà vì công lao và sự gắn bó của nó với quán.
Từ câu chuyện này, ta thấy được rằng mỗi người đều có giá trị riêng, dù có những thiếu sót. Quan trọng là ta hiểu và trân trọng chính mình, không bị lung lay bởi những đánh giá sai lệch từ bên ngoài. Nó nhắn nhủ ta rằng, dù có chút khuyết điểm, ta vẫn có thể làm tốt công việc của mình và có một vị trí đáng quý trong cuộc đời.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bạn tham khảo:
Truyện "Cổ tích ấm sứt vòi" mang đến cho em một bài học sâu sắc và đầy cảm động qua hình ảnh chiếc ấm trà cũ kỹ, bị sứt vòi nhưng vẫn không ngừng nỗ lực để hoàn thành tốt công việc của mình. Chiếc ấm tuy khiếm khuyết, không còn nguyên vẹn nhưng lại không tự ti hay bỏ cuộc. Nó hiểu được hoàn cảnh khó khăn của chủ quán và lặng thầm dốc hết tâm huyết để pha những ấm trà ngon, giữ mình sạch sẽ, cẩn thận từng chi tiết dù chỉ là khi rót nước. Chính lòng tận tụy ấy khiến nó trở nên "quý giá" trong mắt khách hàng thật sự, chứ không phải giá trị cổ vật như ông khách lạ tưởng nhầm. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp của sự lao động chân chính, lòng trung thành và ý thức trách nhiệm với công việc dù ở bất cứ vị trí nào. Câu chuyện cũng ngợi ca người chủ quán giản dị nhưng tử tế, không vì tiền bạc mà đánh mất điều gắn bó, quý trọng. Chiếc ấm sứt vòi là hình ảnh ẩn dụ cho những con người bình dị trong cuộc sống có thể không hoàn hảo, nhưng nếu sống có ích và chân thành, họ vẫn toả sáng bằng giá trị riêng của mình. Từ đó, em học được cách yêu quý bản thân, trân trọng người khác và sống có trách nhiệm hơn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
681
812
1229
cho mình xin cảm nhận của bn về bài văn mình làm ạ ^^
681
812
1229
cảm ơn bn
86
1584
27
mình thấy cg hay á
681
812
1229
cảm ơn bn ạ