

[....] Tía tôi trở tính lầm lì ngay từ khi X đón lượt khách đầu tiên. Họ săm soi cái nồi méo mó cháy đen và chụp 5 hình chúng tôi ăn cơm chiều bên σ kho quet mặn chát. Tia tôi nói, giong nẫu nê, tao muốn chết quá, Đậu ơi. Không giải thích được, tại sao khách lại hớn hở và háo hức khi nhìn thấy những căn nhà cột cặm gió thôi lá mục rơi là tả, chiếc ti vi đen trắng xài bình acquy làm thót tim bọn trẻ con khi vở cải lương vẫn còn dài mà khung hình đã thu nhỏ lại vì thiếu điện. Những cái cối xay bột bằng đá xám. Những cái vách buồng được đan bằng sây giập... Tôi cũng khó chịu khi người ta hãi hùng níu vai nhau coi tôi lột da chuột dưới bến sông. Tôi thấy hình ảnh mình - một thằng con trai man rợ trong mắt họ. Tôi ngọ ngoạy. Tôi thắc thỏm. Nhưng suốt một mùa nắng đó, hai tía con tôi chỉ sống nhờ vào tiền bản chuột đồng, nên tôi không làm sao cải thiện được hình ảnh của mình. Tôi nhớ những đứa con trai con gái trong xóm đã ra đi vì nghèo, vì không có việc để làm.
Khi trời trở gió Nam, kéo theo những cơn mưa dai dẳng, tưởng khách chán cái xóm nghèo này, không dè khách tới X ngày càng đông. X lôi cuốn người ta bằng sức quyến rũ của cái nghèo, gián dị đến mức nguyên thuỷ. Nhiều người khách mô tả, họ như rợi tỏm vào một vũng buồn, trong vũng chứa một thứ bùn mát rượi và thơm ngọt mùi đồng bãi.
[...]
Quen, như hầu hết bà con ở X bắt đầu quen với những người khách lạ. Họ thôi núp trốn mà để mặc khách chụp hình mình đang nấu cơm trong gian bếp thấp chật chội, mù mịt khói, hay đang hứng nước dột xuống từ mái nhà, hay đi thả câu, soi nhái trong bóng chiều nhập nhoạng. Khách có quá nhiều thứ để giới thiệu X với bạn bè, một chiếc mùng chi chít những miếng vá nhiều màu, mấy cái đèn cóc lụn tim, chiếc giường ngủ ghép bằng thân tre chẻ hai, mắt tre dù đã chuốt kỹ vẫn gù lên, lông chông.
Nhưng ngộ, người đông đúc, lượn lờ khắp X nhưng xóm vẫn buồn. Vài nhà định mở quán phờ nhưng rốt cuộc, đề giữ nét hoang sơ cho X, họ chi được bán bánh dừa, bánh khọt. Điều đó làm tía tôi buồn bực thêm, bữa nọ, ngồi vót tre đan thúng trên tấm đệm rách te tua ngoài hàng ba, vài người khách xăng xái sà vào, kinh ngạc hết hồn khi biết cái thúng kia chi bán được chứng mười ngàn, mà trật vuột lắm, lúc bán được, lúc không. Có một chị bổng ngó tôi, cất giọng tháng thốt, không hiểu sao người ở X ai cũng thấy buồn buồn hết. Làm du lịch, phải vui chớ. Tía tôi cắm phập cây mác vớt xuống đất, cười khan, “Vui. Nhưng mà nhục...”. Khách cun cút bỏ đi.
[... ]
Chỉ mấy đứa trẻ là dễ thương. Tôi thích nhìn vẽ thất vọng não nề của chúng khi tới X. Tôi bỏ rất nhiều thời gian la cà ngoài bến, ngó mấy đứa nhỏ giãy nảy, kêu khóc bên đôi giày leo núi và bộ đồ tắm biển thừa thãi. Tôi cười ngất. Nhất là khi ra về, nhiều đứa ấm ức, cần nhằn:
- Hỏng vui gì hết. Nhìn người ta nghèo hỏng vui gì hết....
(Trích X - năm một ngàn chín trăm năm xưa, Nguyễn Ngọc Tư, Báo Tuổi Trẻ, 24/09/2006)
`->` Nêu ý nghĩa của chi tiết sau trong việc thể hiện tư tưởng, chủ đề của tác phẩm:
"Nhất là khi ra về, nhiều đứa ấm ức, cần nhằn:
- Hỏng vui gì hết. Nhìn người ta nghèo hỏng vui gì hết...."
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`\text{Ý nghĩa}`
`-` Chi tiết này thể hiện sự vỡ mộng của những đứa trẻ khi đến X, nơi mà chúng tưởng sẽ mang lại niềm vui, nhưng thực tế lại chỉ là một bức tranh nghèo khó đầy xót xa. Câu nói ngây thơ của chúng phản ánh một sự thật đau lòng .Cái nghèo không phải là một điều thú vị để chiêm ngưỡng, mà là một nỗi buồn, một sự bất công trong xã hội. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư muốn nhấn mạnh tư tưởng phê phán việc biến cái nghèo thành một thứ để trưng bày, để khai thác du lịch, mà không thực sự giúp cải thiện cuộc sống của người dân. Đồng thời, chi tiết này cũng thể hiện sự đồng cảm của trẻ em những tâm hồn trong sáng trước nỗi khổ của con người . Nó góp phần làm nổi bật chủ đề của tác phẩm: sự đối lập giữa cái nhìn hào hứng của du khách và nỗi buồn của người dân địa phương, từ đó đặt ra câu hỏi về giá trị thực sự của cuộc sống và sự phát triển
`\color{#1AD5F7} {B} \color{#4DA6E6}{a} \color{#668EDD}{y} \color{#8077D5} {b}\color{#668EDD}{y} \color{#995FCD}{y}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin
155
376
243
He e khong cay diem duoc cho nhom minh e xin loi a
155
376
243
E cam on a
155
376
243
E off vv nen thoat nhom a
130
2351
101
oke mình mua kẹo r nhé hanbao015
1012
5971
1026
me rời nhóm sáng nhóm 3002 nhé trg
426
956
560
ogee pp
130
2351
101
ủa hanbao bn có 2 cây kẹo lận hả
426
956
560
bồ tặng á