

Dẫu bây giờ Cha Mẹ đôi khi,
Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi.
Có roi vọt khi con hư và có lỗi
Thương yêu Con, đâu đồng nghĩa với nuông chiều!
Đường Con đi dài rộng biết bao nhiêu..
Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng,
Trời cao đó nhưng chẳng bao giờ lặng,
Chỉ có Con mới nâng nổi chính mình
Chẳng có gì tự đến-hãy đinh ninh
phân tích 9 dòng thơ trên bằng đoạn văn 250 chữ gồm 2 phần nội dung và nghệ thuật của bài thơ mở bài gián tiếp
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`=>` Trong cuộc đời mỗi con người, tình cảm gia đình `-` đặc biệt là tình yêu thương của cha mẹ luôn là điểm tựa tinh thần thiêng liêng và bền vững nhất. Chín dòng thơ trích từ bài thơ trên đã thể hiện sâu sắc những cảm xúc ấy, đồng thời gửi gắm một thông điệp sống tích cực, giàu ý nghĩa. Về nội dung, bài thơ mở ra bằng hình ảnh đời thường nhưng chân thực: cha mẹ đôi khi “nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi”, thậm chí là “roi vọt” khi con “hư và có lỗi”. Những điều ấy không phải sự khắt khe hay thiếu yêu thương, mà là cách cha mẹ dạy dỗ, mong con trưởng thành. Tình yêu ấy luôn ẩn sau những lời rầy la, bởi “thương yêu con đâu đồng nghĩa với nuông chiều”. Lời nhắn nhủ về hành trình trưởng thành của con cũng là phần sâu sắc nhất của đoạn thơ: đường đời “dài rộng”, con phải tự đứng dậy và tự vươn lên, như “nụ xanh giữ cây vươn thẳng”, như chính mình “nâng nổi chính mình”. Bài thơ sử dụng giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết cùng nhiều hình ảnh ẩn dụ giàu sức gợi như “nụ xanh”, “cây”, “trời cao”… tạo nên chiều sâu cảm xúc. Tác giả kết thúc bằng lời khuyên đúc kết đầy mạnh mẽ: “Chẳng có gì tự đến `-` hãy đinh ninh”, như một lời thức tỉnh đầy yêu thương gửi đến thế hệ mai sau.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin