

CHỦ ĐỀ: GIEO CÚC XANH GIỮA VƯỜN ĐỜI
“Ai tìm ra hoa cúc xanh mọc trong đầm lầy sẽ có được hạnh phúc.” (Giai thoại dân gian)
Phần I. Đọc hiểu văn bản văn học và viết đoạn văn nghị luận văn học (5,0 điểm)
(Lược đoạn đầu: Bỏng ngô (*) là một món ăn vặt quen thuộc của nhân vật “tôi”. Khu phố của cậu rất đông hàng quán thì bỗng xuất hiện một bà lão bán bỏng ngô. Cậu thích thú kể lại câu chuyện của mình.)
Một ngày kia, bên cổng một ngôi nhà, có bà cụ ra ngồi cùng một chiếc thúng to tướng, bên trong đặt bọc ni-lông trong suốt, nhìn rõ những hạt gì to to, tròn tròn căng mọng. Thấy hay hay, tôi ngó xem thì... trời ơi! “Bỏng! Bỏng ngô!”, có đứa đứng ở đàng sau tôi reo: “Bỏng ngô! Chúng mày ơi!”. Thấy vậy, bà cụ cười:
Mua đi! Mua mở hàng cho bà đi nào!
Chẳng đứa nào có tiền hết cả. Có đứa cười trừ. Có đứa nghệt mặt ra. Tôi cũng lúng túng, thú thật:
Cháu không có tiền ạ!
Tưởng bà cụ sẽ hất tay: “Thế thì đi chỗ khác!”, thì bà cụ lại cười cười:
Vậy thì bà đãi các cô các cậu mỗi cháu vài hạt. Lúc nào có tiền thì ra đây bà bán cho!
Tôi là đứa nhận nắm hạt bỏng sau cùng. Bà vừa đưa cho tôi, vừa khen:
Anh này lớn, biết nhường các em nhỉ!
Tôi vừa sung sướng vừa nóng cả mặt. Bà cụ yêu con trẻ quá.. Tôi cảm ơn, nói lời xin cụ và tự nhiên thấy lòng rưng rưng buồn. Tôi không có bà. Vì bà tôi mất đã lâu. bà
Là người cùng phố, nhưng mãi hôm ấy tôi mới được biết. Biết bà với cái tên chúng tôi gọi y như thấy bà khi ấy: “Bà bỏng ngô”. Bà bán rất rẻ, lần nào, sau khi đong đầy cái bát bằng gỗ dùng để đong bỏng, đổ vào túi hay mũ cho chúng tôi, bà cũng nhón thêm cho vài hạt.
Ngày qua ngày, bà cụ bán bông và bọn trẻ chúng tôi có một sự thân thiết mà chỉ chúng tôi mới cảm thấy. Bà hiền lành và luôn luôn nhỏ nhẹ khuyên bảo chúng tôi. Ví dụ như lúc bọn trẻ nói tục, cãi nhau, có đứa đánh nhau, thì bà lại can:
Đừng thế các cháu ơi! Bà xin. Bà cho mấy hạt mà nhai này!..
Có đứa trèo cây, bẻ cành, bà cũng gọi xuống nhắc nhở và dúm cho vài hạt.. Tôi đã đủ trí khôn để nói:
Thế này thì bà hết vốn mất
Hết bà lại mua...nhưng có thứ không thể mua được cháu ạ -
Bà nói
Câu nói lúc đó tôi chưa hiểu...
Nhưng rồi bỗng một ngày... Bà bỏng ngô không ra cổng ngồi... Hôm sau, hôm sau nữa, vẫn vắng bà...
Tôi hỏi thăm mới biết là bà cụ đã về trong quê ở với con cháu. Tôi ngẫn ngơ cả người, thờ thẫn mãi. Từ buổi ấy, phố nhà tôi vẫn đông, lại có thêm hàng quán mới, nhưng sao tôi chẳng thấy vui hơn. Tôi thầm nghĩ : sung sướng quá cho đứa cháu nào đang được ở với bà, có bà...
Tôi thấy mình đang đánh mất điều gì ấy..
Ấy là tình thương. Tình thương là thứ không thể mua được.
(Những hạt bỏng ngô, Phong Thu, NXB Kim Đồng, 2024, tr 94-97)
Câu 1 (3,0 điểm):
a. Xác định ngôi kể và nhân vật chính trong văn bản ? (0,5 điểm)
b. Chuyển một lời thoại của nhân vật bà bỏng ngô (in đậm) trong đoạn trích sau thành lời dẫn gián tiếp. (0,75 điểm)
Câu nói lúc đó tôi chưa hiểu...
Nhưng rồi bỗng một ngày... Bà bỏng ngô không ra cổng ngồi... Hôm sau, hôm sau nữa, vẫn vắng bà...
Tôi hỏi thăm mới biết là bà cụ đã về trong quê ở với con cháu. Tôi ngẫn ngơ cả người, thờ thẫn mãi. Từ buổi ấy, phố nhà tôi vẫn đông, lại có thêm hàng quán mới, nhưng sao tôi chẳng thấy vui hơn. Tôi thầm nghĩ : sung sướng quá cho đứa cháu nào đang được ở với bà, có bà...
Tôi thấy mình đang đánh mất điều gì ấy..
Ấy là tình thương. Tình thương là thứ không thể mua được.
c. Phần được in đậm trong văn bản thể hiện vai trò như thế nào trong việc thể hiện chủ đề, thông điệp của tác phẩm trên ? (0,75 điểm)
d. Từ văn bản trên, em nhận được bài học gì cho bản thân? (Viết từ 4 - 6 dòng) (1,0 điểm)Câu 2 (2,0 điểm):
Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật bà cụ bán bỏng ngô trong truyện ngắn Những hạt bỏng ngô của Phong Thu.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1 (3,0 điểm)
a. Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi” là người kể chuyện).
Nhân vật chính: Bà cụ bán bỏng ngô (bà bỏng ngô).
b. Lời thoại được chuyển thành lời dẫn gián tiếp:
Bà nói rằng hết thì bà lại mua, nhưng có thứ không thể mua được.
c. Phần in đậm “Ấy là tình thương. Tình thương là thứ không thể mua được.” giữ vai trò chốt lại thông điệp của tác phẩm, thể hiện rõ giá trị cốt lõi của cuộc sống mà nhân vật “tôi” nhận ra: tình thương chân thành, giản dị là điều quý giá, không thể dùng tiền để đổi lấy. Đây cũng là hồi âm cho câu nói trước đó của bà – lời mà “tôi” khi còn nhỏ chưa hiểu, nhưng về sau đã thấm thía bằng cả trái tim.
d.
Từ văn bản, em nhận ra rằng tình thương là món quà quý giá nhất trong cuộc sống, nó không đến từ vật chất mà từ tấm lòng chân thành. Hạnh phúc đôi khi nằm trong những điều nhỏ bé – như vài hạt bỏng ngô, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, hay một người bà lặng lẽ thương yêu lũ trẻ. Em học cách trân trọng những người xung quanh và biết ơn từng sự tử tế dù là nhỏ nhất.
Câu 2 (2,0 điểm)
Bà cụ bán bỏng ngô trong truyện ngắn Những hạt bỏng ngô hiện lên như một bông cúc xanh nở giữa đời thường – mộc mạc, giản dị mà ấm áp vô ngần. Bà không chỉ là người bán hàng, mà còn là một người bà chung của lũ trẻ trong khu phố, trao gửi yêu thương bằng những nắm bỏng ngô và lời nhắc nhở nhẹ nhàng. Tình thương của bà không hào nhoáng, không cần đền đáp – mà là thứ tình cảm tinh khôi khiến ai cũng rung động. Dù sống giữa cuộc đời bộn bề, bà vẫn giữ cho mình một tâm hồn trong trẻo, như lời bà từng nói: “Có thứ không thể mua được, cháu ạ.” Chính sự dịu dàng, kiên nhẫn và yêu thương của bà khiến nhân vật “tôi” – một đứa trẻ từng vô tâm – sau này ngẩn ngơ tiếc nuối và nhận ra giá trị thật sự của tình thương. Bà cụ chính là biểu tượng cho sự tử tế vô điều kiện, là người đã gieo vào lòng người đọc niềm tin rằng: giữa đời lắm bụi bặm, vẫn có những bông hoa cúc xanh âm thầm nở rộ – đẹp và thơm thảo như chính bà.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Câu 1:
`a)``@` Ngôi kể : ngôi thứ nhất
(người kể chuyện xưng "tôi")
`@` Nhân vật chính: Nhân vật "tôi"
`–` cậu bé sống trong khu phố
`b)` `@`Lời thoại được chọn :
`+`“ Hết bà lại mua . . . nhưng có thứ không thể mua được cháu ạ”
`@` Chuyển sang lời dẫn gián tiếp :
`+` Bà cụ nói rằng bà hết thì lại mua , nhưng có những thứ trên đời không thể mua được
`c)` Phần in đậm “Ấy là tình thương. Tình thương là thứ không thể mua được.” là kết tinh tư tưởng chủ đề của truyện. Câu văn giúp người đọc hiểu rõ thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm: trong cuộc sống, có những giá trị vô giá như tình yêu thương, sự quan tâm chân thành – điều không thể mua được bằng tiền . Đồng thời, đây cũng là sự trưởng thành trong nhận thức của nhân vật "tôi" khi cảm nhận được sự mất mát, từ đó biết trân trọng hơn tình cảm giữa con người .
`d)` Bài học rút ra từ văn bản
`+` Hãy nhận ra rằng tình yêu thương giữa con người là điều vô giá và không thể mua được bằng tiền bạc .
`+` Hãy biết quan tâm , trân trọng những người xung quanh , đặc biệt là ông bà , cha mẹ `–` những người luôn dành cho ta tình thương vô điều kiện .
`+` Đừng để khi mất đi rồi mới tiếc nuối vì đã không kịp yêu thương và đền đáp.
Câu 2 :
Trong truyện ngắn Những hạt bỏng ngô của Phong Thu , nhân vật bà cụ bán bỏng ngô là hình ảnh đẹp, tiêu biểu cho tấm lòng bao dung, nhân hậu và giàu tình thương . Bà không chỉ là người bán hàng mà còn là “người bà” thân thuộc của lũ trẻ trong khu phố. Dù hoàn cảnh không khá giả, bà vẫn sẵn sàng cho lũ trẻ mỗi đứa vài hạt bỏng, vừa để chia sẻ niềm vui giản dị, vừa thể hiện lòng yêu thương con trẻ. Những lời nhắc nhở nhẹ nhàng, đầy ân cần như “Bà xin. Bà cho mấy hạt mà nhai này!” cho thấy bà dùng cả tình thương để giáo dục, cảm hóa lũ trẻ. Câu nói sâu sắc “Có thứ không thể mua được, cháu ạ” là lời nhắn nhủ đầy ẩn ý mà sau này nhân vật “tôi” mới thấm thía: đó là tình thương, là giá trị tinh thần cao quý không thể đánh đổi bằng vật chất. Bà bỏng ngô hiện lên như một bông hoa cúc xanh giữa vườn đời` –` giản dị, thanh khiết và đầy yêu thương, để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc về vẻ đẹp nhân văn của tình người.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin