

I. đọc hiểu:
(1) Bàn chân ơi ta đưa người đi
Mọi nẻo đương, - dù có khi ngươi vấp
Có khi dẫm vào gai, và biết đâu, có khi...
Ta phải đi, vì ta yêu mục đích.
(2) Vành tai ơi, ta đưa ngươi đi
Đến miệng đời - dù nghe lời đắng chát
Lời thô bỉ, và biết đâu, có khi...
Ta phải nghe, vì ta yêu tiếng hát.
(3) Cặp mắt ơi, ta đưa ngươi đi
Đến mọi nơi, thấy mọi điều đích thực
Dù thấy điều xót xa, và biết đâu, có khi...
Ta phải nhìn, vì ta yêu cái đẹp.
(4) Trái tim ơi, ta đưa ngươi đi
Khỏi lồng ngực của ta
Hiến dâng người trái đất
Dù có buồn, dù có xót xa,
Dù có lúc nỗi đau ngừng nhịp đập...
Ta phải yêu, vì ta tin hạnh phúc”.
(Tự nhủ, Bế Kiến Quốc, 1987)
1. xác định chủ thể trữ tình và dạng thức xuất hiện của chủ thể trữ tình trong bài thơ
2. những từ ngữ nào trong bài thơ thể hiện khó khăn, thử thách mà con người có thể gặp phải
3. trình bày hiệu quả nghệ thuật của biện pháp tu từ điệp ngữ "ta đưa ngươi đi" được lặp lại đầu mỗi khổ thơ.
4. nêu sự vận động cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài thơ
5. trong bài thơ, nhà thơ lựa chọn đối thoại với chính các bộ phận trên cơ thể để thể hiện suy nghĩ sống. theo anh/chị, hình thức "tự nhủ" này có ý nghĩa như thế nào đối với mỗi người? (trình bày 5-7 dòng)
II. VIẾT
câu 1: viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích chủ đề của bài thơ ở phần Đọc hiểu.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
I. ĐỌC HIỂU
`1.`
`-` Chủ thể trữ tình: ta `(`tức chính nhà thơ `-` người đang bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc của bản thân.`)`
`-` Dạng thức xuất hiện: Ngôi thứ nhất `(`trực tiếp xưng “ta” và đối thoại với các bộ phận của cơ thể.`)`
`2.`
`-` Các từ ngữ: “vấp”, “gai”, “lời đắng chát”, “lời thô bỉ”, “xót xa”, “buồn”, “nỗi đau ngừng nhịp đập”… Là những hình ảnh ẩn dụ cho thử thách, tổn thương và những mặt khắc nghiệt trong hành trình sống.
`3.`
`-` “Ta đưa ngươi đi” là điệp ngữ mở đầu mỗi khổ thơ, nhấn mạnh sự chủ động của con người trong việc lựa chọn lối sống, dù phải đối diện với khó khăn, thử thách. Nó cũng tạo nên một nhịp điệu kiên định, vững vàng, thể hiện ý chí mạnh mẽ, dẫn dắt cảm xúc bài thơ.
`4.`
`-` Cảm xúc của nhân vật trữ tình vận động từ quyết tâm dấn thân `(`bàn chân`)`, chấp nhận lắng nghe `(`vành tai`)`, đối diện sự thật `(`cặp mắt`)` đến hiến dâng trọn vẹn tình yêu và niềm tin vào hạnh phúc `(`trái tim`)`. Đó là hành trình trưởng thành, tự nhận thức, hướng đến sống có lý tưởng và nhân văn.
`5.`
`-` Hình thức “tự nhủ” là một cách con người đối thoại với chính mình, từ đó hiểu rõ bản thân hơn và củng cố những giá trị sống tích cực. Nó giúp ta tỉnh táo trước thử thách, dũng cảm đối diện với khổ đau, và nhắc nhớ mình về lý tưởng sống. “Tự nhủ” không chỉ là lời nhắn gửi nội tâm mà còn là cách khơi dậy nghị lực, lòng tin trong mỗi con người.
II. VIẾT
Câu `1:`
`=>` Bài thơ "Tự nhủ" của Bế Kiến Quốc mang đến một thông điệp sống đầy nhân văn: con người cần biết dấn thân, lắng nghe, thấu hiểu và yêu thương trong hành trình đi tìm hạnh phúc. Nhà thơ không nói bằng giọng hô hào mà lựa chọn đối thoại với chính mình `-` với từng bộ phận trên cơ thể như một cách nhấn mạnh tính chủ động trong mỗi cá nhân. Bàn chân phải đi dù có thể vấp, vành tai phải nghe cả lời đắng chát, đôi mắt phải thấy cả nỗi xót xa… nhưng tất cả không khiến nhân vật trữ tình lùi bước, bởi trên hết, con người ta sống vì yêu cái đẹp, yêu tiếng hát, yêu mục đích và tin vào hạnh phúc. Chủ đề bài thơ không chỉ khẳng định vai trò của lý tưởng sống mà còn cổ vũ mỗi người biết đối mặt với hiện thực, sẵn sàng hiến dâng cho điều mình tin yêu. Đó là tinh thần sống đẹp, sống kiên cường và giàu cảm xúc mà bất kỳ ai cũng có thể học theo trong cuộc sống hôm nay.
`\color{#103667}{˚⟡H}\color{#3A2885}{an}\color{#635BA2}{Do}\color{#8C63A4}{r}\color{#D2A6C7}{i⟡˚}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

I. ĐỌC HIỂU
Câu 1.
Xác định chủ thể trữ tình và dạng thức xuất hiện của chủ thể trữ tình trong bài thơ:
Chủ thể trữ tình là "tôi" – cái tôi suy tư, triết lý, đang tự nhắn nhủ với chính mình.
Dạng thức xuất hiện: Chủ thể trữ tình xuất hiện qua lời tự đối thoại với các bộ phận trên cơ thể (bàn chân, vành tai, cặp mắt, trái tim). Hình thức thể hiện là tự nhủ, đối thoại nội tâm.
---
Câu 2.
Những từ ngữ trong bài thơ thể hiện khó khăn, thử thách mà con người có thể gặp phải:
"vấp", "dẫm vào gai", "đắng chát", "lời thô bỉ", "xót xa", "buồn", "nỗi đau", "ngừng nhịp đập".
=> Những từ này gợi đến những nỗi đau về thể xác, tâm hồn, sự mất mát và tổn thương trong cuộc sống.
---
Câu 3.
Hiệu quả nghệ thuật của biện pháp điệp ngữ “ta đưa ngươi đi” ở đầu mỗi khổ thơ:
Tạo nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ, gợi hành trình chủ động của con người.
Khẳng định ý chí, bản lĩnh và sự lựa chọn sống tích cực của nhân vật trữ tình.
Liên kết các khổ thơ, làm nổi bật tư tưởng chủ đạo: con người dấn thân vào cuộc đời, sẵn sàng đối diện thử thách vì niềm tin và khát vọng sống.
---
Câu 4.
Nêu sự vận động cảm xúc của nhân vật trữ tình trong bài thơ:
Cảm xúc nhân vật trữ tình vận động từ sự chấp nhận thử thách → đến niềm tin yêu, khát vọng sống tích cực.
Từ lời nhắn nhủ với từng bộ phận (chân, tai, mắt) → cao trào ở trái tim – biểu tượng của cảm xúc, tình yêu và nhân đạo.
→ Cảm xúc đi từ tự nhắc nhở bản thân đến hiến dâng và lý tưởng sống vì con người.
---
Câu 5.
Theo anh/chị, hình thức “tự nhủ” trong bài thơ có ý nghĩa như thế nào đối với mỗi người?
→ Hình thức “tự nhủ” là cách để con người tự đối thoại với chính mình, từ đó nhận thức rõ hơn về lý tưởng sống, trách nhiệm và bản lĩnh. Qua những lời nhắn gửi với các bộ phận trên cơ thể, bài thơ giúp ta hiểu rằng: sống là dấn thân, là chấp nhận tổn thương để vươn tới hạnh phúc và giá trị cao đẹp. Đây là thông điệp rất gần gũi, sâu sắc với mỗi người trong hành trình trưởng thành.
---
II. VIẾT
Bài thơ “Tự nhủ” của Bế Kiến Quốc là một lời đối thoại sâu sắc giữa con người với chính bản thân mình, qua đó thể hiện chủ đề sống tích cực, dấn thân và giàu khát vọng vì những điều cao đẹp. Mỗi khổ thơ là lời trò chuyện của nhân vật trữ tình với một bộ phận cơ thể: chân, tai, mắt và trái tim. Dù biết rằng cuộc đời có thể đầy rẫy những khó khăn, “vấp”, “gai”, “đắng chát” hay “nỗi đau ngừng nhịp đập”, con người vẫn không quay lưng mà chấp nhận bước tiếp vì những giá trị lớn lao: yêu mục đích, yêu tiếng hát, yêu cái đẹp và tin vào hạnh phúc. Chủ đề của bài thơ là lời nhắn gửi mạnh mẽ: sống là can đảm đối diện thực tại, là dùng trái tim chân thật để sống, để yêu, để hiến dâng. Với hình thức “tự nhủ”, nhà thơ khiến người đọc như được soi chiếu vào chính mình, từ đó đánh thức tinh thần sống trách nhiệm, sống ý nghĩa trong mỗi cá nhân.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin