

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm cằn cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
…ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
viết đoạn văn khoảng 10 câu phân tích 7 câu thơ cuối
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án+Giải thích các bước giải:
$\color{#1C1C1C}{b}$$\color{#363636}{o}$$\color{#4F4F4F}{n}$$\color{#696969}{te}$$\color{#828282}{v}$$\color{#9C9C9C}{c}$$\color{#B5B5B5}{h}$
Nói về một môn cược lớn nhất, theo nhiều người có thể là "tiền" nhưng theo chính tâm tư của một người con đang hướng về nơi nào đó thực sự, có thể nói đó là "cược tình cảm" thứ tình cảm mà ta chỉ cảm nhận được khi ta gần nơi đó.. Trong một thi phẩm nào đó, có `7` câu thơ dù ở cuối cùng nhưng đã để lại cho tôi một ấn tượng vào trong tim
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
Những câu thơ ấy đã thể hiện rằng khi ta gặp hoạn nạn, như "gai đâm ứa máu bàn chân" thì có mấy ai vô cảm lờ đi, hay có mấy ai ở lại xem xét....còn khi mẹ già - người luôn nuôi dưỡng chúng ta ở xa, không những xa về khoảng cách địa lý, mà có thể còn xa về cả tình cảm mà sao ta vẫn có thể nhẹ nhàng, thản nhiên, ung dung như vậy? Chỉ có `7` câu thơ ngắn gọn nhưng toát lên sự phê phán mãnh liệt của những con người, người con sống vô cảm không biết quan tâm đến chính người nuôi dưỡng. `7` câu văn vừa là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà còn là một hồi chuông, một tiếng kêu cho ta thấy sự hiện đại vội vàng mà ta mất đi những người chở che cho ta một đời.
CHÚC BẠN HỌC TỐT <3
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
`@`
Có lẽ nào, trong vòng xoáy hối hả của cuộc đời, ta đã vô tình bỏ quên một dáng hình lặng lẽ, một ánh mắt dõi theo? Bảy câu thơ cuối không chỉ là lời tự bạch của người con mà còn là tiếng chuông thức tỉnh lương tri, thôi thúc mỗi chúng ta nhìn lại những khoảnh khắc đã qua, những sự vô tâm đã gieo. Đây là những vần thơ đầy ám ảnh, phơi bày sự đối lập đến xót xa giữa tình yêu thương vô bờ của mẹ và sự vô tình, thờ ơ của người con, khiến người đọc không khỏi day dứt tự hỏi về chính mình.
Hình ảnh "thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ" gợi lên nỗi nhớ về những khoảnh khắc giản dị mà thiêng liêng, nơi tình yêu của mẹ luôn hiện hữu. "Giọt nước mắt già nua không ứa nổi" là một chi tiết đắt giá, lột tả nỗi đau thầm lặng và sự cam chịu của người mẹ khi chờ đợi con. Người con đã "mê mải trên bàn chân rong ruổi", mải mê với những lo toan, những chuyến đi mà quên đi cội nguồn, quên đi người mẹ luôn "thầm lặng dõi sau lưng". Khi cuộc đời gặp chông gai, "gai đời đâm ứa máu bàn chân", người con mới nhận ra sự cô độc và khao khát được sẻ chia. Câu hỏi "Sao mẹ già ở cách xa đến vậy" không chỉ là một câu hỏi về khoảng cách địa lý mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong sự thấu hiểu. Cuối cùng, hai câu "ta vẫn vô tình / ta vẫn thản nhiên?" là lời tự trách sâu sắc, thể hiện sự đau đớn khi nhận ra sự thờ ơ của bản thân, một sự vô tình có thể dẫn đến những hối tiếc không thể bù đắp.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
1587
3425
626
._______. t hc trg khác mà
285
261
208
thi đại học, hsg quốc giaa
285
261
208
bt đâuu
285
261
208
th t hc sử đã
285
261
208
mai thi
1587
3425
626
._____. uk , thôi muộn r t muốn nói vs m nhiều nhưng chắc m đg hc + bận nên thôi pppp , khi nào hữu duyên nói tiếp
285
261
208
dak dak ok bn iu
1587
3425
626
:))) nhớ nhé on đều hơn đi