

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1. Thể thơ:8 chữ
-mỗi dòng thơ có 8 chữ
Câu 2.
-Các từ thuộc trường từ vựng này trong văn bản là: tơ lụa, dâu, hái lá, tơ, con tằm, đường tơ.
Câu 3. Nội dung của văn bản:
Văn bản khắc họa hình ảnh một làng quê từng sôi động, giàu có nhờ nghề trồng dâu nuôi tằm là
-"tơ lụa vàng chói rạng khắp bao thôn", "dâu tăm tắp" và những cô gái thôn nữ "vẳng lời ca ân ái khúc xuân tình".->sự yên bình ,gần gủi
=>Tuy nhiên, hiện tại, làng quê đang dần chuyển mình, mai một do sự du nhập của "hàng ngoại hóa", khiến nghề truyền thống suy tàn, cuộc sống trở nên "lam lũ", thiếu vắng đi "thơ với mộng".
Câu 4. Tình cảm, cảm xúc của nhân vật trữ tình:
-Nhân vật trữ tình thể hiện sự nuối tiếc, xót xa và thương cảm sâu sắc trước sự thay đổi của làng quê.
-Có thể thấy rõ qua những hình ảnh đối lập: sự "phong lưu, sắc đời đầy tươi sáng" trong quá khứ nhường chỗ cho "vẻ nặng nề không sắc của khoai ngô", "cỏ hắt hiu niềm nhớ tiếc" và "những đôi lửa bỗng nhiên đành vĩnh biệt".
-Nỗi buồn ấy còn được thể hiện qua sự đồng cảm với "phận con tằm lỡ dở" và "bao trái tim goá bụa giữa tầm thường".
Câu 5. Hiệu quả của biện pháp tu từ:
"Làng ấy, buồn ủ rũ một bên sông
Hồn thương nhớ đắm chìm trong dĩ vãng"
- biện pháp nhân hóa "buồn ủ rũ", "hồn thương nhớ đắm chìm".
=>Tác giả gán cho làng một trạng thái tâm lý của con người - nỗi buồn sâu lắng và sự hoài niệm. Điều này không chỉ giúp hình dung rõ nét hơn nỗi buồn của cảnh vật mà còn nhấn mạnh tâm trạng day dứt, tiếc nuối của nhân vật trữ tình khi nhìn lại quá khứ tươi đẹp đã qua, tạo nên một không khí thơ trầm mặc, giàu sức gợi.
Câu 6. Vai trò của việc giữ gìn và phát triển làng nghề truyền thống:
Việc giữ gìn và phát triển làng nghề truyền thống có vai trò quan trọng và thiết yếu đối với cả mỗi người và xã hội.
Đối với mỗi người: Làng nghề truyền thống là cầu nối văn hóa, cội nguồn, giúp mỗi cá nhân kết nối với quá khứ, hiểu rõ hơn về cha ông, về bản sắc văn hóa của dân tộc. Nó còn là nguồn sinh kế, mang lại thu nhập, ổn định cuộc sống cho người dân, đồng thời nuôi dưỡng tâm hồn, giúp họ tìm thấy niềm vui, sự tự hào trong công việc và tình yêu với quê hương. Việc gìn giữ nghề truyền thống còn là cách để lưu giữ những giá trị lao động, sự khéo léo, tinh tế của cha ông.
Đối với xã hội: Làng nghề truyền thống góp phần bảo tồn và phát huy di sản văn hóa phi vật thể của dân tộc, làm phong phú thêm bức tranh văn hóa Việt Nam. Nó tạo nên những sản phẩm độc đáo, mang nét đặc trưng riêng, có giá trị kinh tế, du lịch, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế địa phương, tạo việc làm, giảm nghèo. Hơn nữa, việc giữ gìn làng nghề còn là cách để tạo dựng bản sắc văn hóa riêng, giúp đất nước không bị hòa lẫn trong quá trình hội nhập, đồng thời truyền lại những giá trị tinh thần quý báu cho thế hệ tương lai.
Câu 7. Tình cảm đối với quê hương:
-đoạn thơ "Một làng thương nhớ", lòng tôi dâng lên một niềm xúc động khó tả khi nghĩ về quê hương mình. Tôi cảm nhận được sự gắn bó sâu sắc với những giá trị xưa cũ, những nét đẹp lao động, những kỷ niệm đã làm nên tuổi thơ. Từng câu chữ như gợi lên trong tôi lòng biết ơn đối với những thế hệ đi trước đã dày công vun đắp nên quê hương, và sự trăn trở về việc làm sao để giữ gìn, phát huy những giá trị tốt đẹp đó trong bối cảnh hiện đại. Bài thơ khơi dậy trong tôi tình yêu tha thiết và trách nhiệm đối với quê hương, mong muốn góp sức mình để giữ gìn và làm cho quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.
Trên là ý kiến riêng của mình nếu sai cho mình xin lỗi :))
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Câu 1.
Văn bản được viết theo thể thơ tám chữ (mỗi dòng thơ có 8 tiếng).
Câu 2.
Các từ thuộc trường từ vựng “nghề trồng dâu nuôi tằm” xuất hiện trong văn bản:
dâu
hái lá
tơ
lụa
khung cửi
con tằm
đường tơ
Câu 3.
Đoạn thơ thể hiện nỗi nhớ thương da diết về một làng nghề trồng dâu nuôi tằm từng rất thịnh vượng, trù phú trong quá khứ nhưng nay đã suy tàn do hàng ngoại hóa lấn át. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm tiếc nuối, xót xa trước sự mai một của một làng nghề truyền thống.
Câu 4.
Nhân vật trữ tình mang tâm trạng xót xa, tiếc nuối và đau buồn trước sự thay đổi của làng. Quá khứ hiện lên tươi đẹp, rực rỡ, đầy sức sống; còn hiện tại thì nặng nề, lam lũ, hiu quạnh. Sự đối lập ấy làm nổi bật nỗi buồn thương sâu sắc và tình yêu tha thiết dành cho quê hương.
Câu 5.
Hai câu thơ sử dụng biện pháp nhân hoá: “làng buồn ủ rũ”, “hồn thương nhớ đắm chìm”.
→ Hiệu quả:
Làm cho hình ảnh ngôi làng trở nên có hồn, có cảm xúc như con người.
Nhấn mạnh nỗi buồn sâu nặng, bao trùm cả không gian và thời gian.
Gợi cảm xúc đồng cảm nơi người đọc.
Câu 6.
Việc giữ gìn và phát triển làng nghề truyền thống có vai trò vô cùng quan trọng:
Góp phần bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc.
Tạo việc làm, nâng cao đời sống kinh tế cho người dân.
Giữ gìn ký ức, truyền thống và niềm tự hào quê hương.
Gắn kết cộng đồng và giáo dục thế hệ trẻ về giá trị lao động.
Câu 7. (Đoạn văn 5–7 dòng)
Đoạn thơ khiến em thêm yêu và trân trọng quê hương mình hơn. Em cảm nhận được sự thiêng liêng của những giá trị truyền thống đã gắn bó với bao thế hệ. Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm và nghề nghiệp thân thuộc. Em thấy cần có trách nhiệm gìn giữ những nét đẹp ấy để không rơi vào quên lãng. Dù cuộc sống đổi thay, em vẫn mong quê hương luôn giữ được hồn cốt riêng của mình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin