

viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) cảm nhận của em về lời khuyên con của cha qua hai khổ thơ cuối của văn bản "Học đi con" của Nguyễn Ngọc Hưng được trích trong phần đọc hiểu:
"Học đi con, học cho đời bớt khổ
Tương lai mình con phải cố thôi con
Nhắc nhở thôi chứ bố chẳng roi đòn
Vì bố biết với con ko thể ép.
Nếu con muốn một tương lai tốt đẹp
Thì hôm nay không được phép chơi nhiều
Việc học hành dốt không nản,giỏi không kiêu
Cứ cố gắng mai không điều hối tiếc.
Từ tiền lương đến vấn đề công việc
Có học hành nó khác biệt nghe con
Xã hội giờ thì của khó người khôn
Không bắt kịp thì tất nhiên đào thải.
Đường thành công phải qua nhiều khổ ải
Khó càng nhiều càng phải trưởng thành hơn
Hãy vững lòng con sẽ chẳng cô đơn
Vì bố mẹ luôn cùng con sánh bước.
Học đi con, vì tương lai phía trước
Như thế nào đều phụ thuộc hôm nay
Đời vốn nhiều những chua chát, đắng cay
Không chịu cố, chờ mắn may... khó lắm.
Cuộc đời bố nhiều dầm sương, dãi nắng
Hơn nửa đời tay vẫn trắng bàn tay
Suốt tháng, quanh năm làm việc hăng say
Mà cái khổ vẫn suốt ngày đeo bám.
Bởi ngày xưa việc học hành chểnh mảng
Nên hôm nay chẳng tươi sáng như người
Cũng như con ngày xưa bố cũng lười
Giờ nghĩ lại chỉ biết cười chua chát.
Một đời người cũng chỉ là chốc lát
Và mình là một hạt cát nhỏ nhoi
Trong mênh mông của sa mạc cuộc đời
Không rèn giũa, sao giữa trời lấp lánh.
Học đi con, thời gian trôi chóng vánh
Cuộc đời ta cũng như ánh mặt trời
Mọc lên rồi cũng đến lúc lặn thôi
Nhưng cái chính phải có hồi rực rỡ.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Giải thích các bước giải:
Trong khúc nhạc tâm tình cuối bài "Học đi con", Nguyễn Ngọc Hưng đã khắc họa một bức chân dung người cha không chỉ là người dẫn đường, mà còn là người bạn đồng hành trên hành trình trưởng thành của con. Lời khuyên "Học đi con, học cho đời bớt khổ" vang lên như một tiếng chuông ngân, thức tỉnh con về giá trị của tri thức, không phải như một gánh nặng, mà là chìa khóa mở ra những cánh cửa tương lai. Người cha không chọn roi vọt, mà dùng lời nói dịu dàng, thấu hiểu để khơi gợi ngọn lửa đam mê trong con, bởi ông biết rằng, sự ép buộc chỉ tạo ra những trái tim chai sạn. Ông vẽ ra một tương lai tươi đẹp, nơi con được tự do khám phá, sáng tạo, nhưng cũng không quên nhắc nhở con về những thử thách, khó khăn trên con đường ấy. Lời dặn dò "Cứ cố gắng mai không điều hối tiếc" như một lời hứa, một sự đảm bảo rằng, dù con có vấp ngã, thất bại, thì những nỗ lực hôm nay sẽ là hành trang quý giá, giúp con đứng dậy và bước tiếp. Người cha cũng không ngần ngại chia sẻ về những khắc nghiệt của xã hội, nơi "của khó người khôn", nhưng ông tin rằng, với tri thức và bản lĩnh, con sẽ không bị bỏ lại phía sau. Và cuối cùng, ông khẳng định rằng, dù con đường thành công có chông gai, con sẽ không bao giờ đơn độc, vì luôn có bố mẹ bên cạnh, cùng con "sánh bước" trên mọi nẻo đường. Tình yêu thương, sự thấu hiểu và niềm tin của người cha đã tạo nên một nguồn sức mạnh vô tận, giúp con vững tin vào bản thân và tương lai.
`\color{pink}\text{Hoanghuy-hoidap247}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Hai khổ thơ cuối bài “Học đi con” của Nguyễn Ngọc Hưng là lời khuyên sâu sắc và cảm động từ người cha gửi đến con mình. Bằng trải nghiệm thực tế từ cuộc đời vất vả, lam lũ, cha chân thành chia sẻ rằng chính sự chểnh mảng trong học tập đã khiến cuộc sống ông gặp nhiều gian truân, cơ cực. Hình ảnh "hạt cát nhỏ nhoi" giữa "sa mạc cuộc đời" gợi ra sự bé nhỏ, đơn độc của con người nếu không được trang bị tri thức và bản lĩnh. Tuy nhiên, nếu biết “rèn giũa”, con người ấy vẫn có thể "lấp lánh giữa trời", tức là tỏa sáng và thành công. Người cha không dạy con bằng roi vọt mà bằng tình yêu thương và những trải lòng chân thực nhất. Câu thơ cuối "Nhưng cái chính phải có hồi rực rỡ" chính là mong muốn tha thiết: con hãy sống trọn vẹn, nỗ lực để có một tương lai huy hoàng. Những lời khuyên giản dị nhưng chân thành ấy không chỉ là bài học cho người con trong bài thơ mà còn là lời thức tỉnh nhẹ nhàng nhưng sâu sắc cho mỗi chúng ta trên con đường trưởng thành.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Đáp án:
Hai khổ thơ cuối của "Học đi con" đã chạm đến trái tim em bằng những lời khuyên chân thành và đầy trải nghiệm của người cha. Lời giục giã "Học đi con, thời gian trôi chóng vánh" vang lên như một lời nhắc nhở về sự quý giá của thời gian, về việc không được lãng phí tuổi trẻ vào những điều vô bổ. Hình ảnh "Cuộc đời ta cũng như ánh mặt trời / Mọc lên rồi cũng đến lúc lặn thôi / Nhưng cái chính phải có hồi rực rỡ" là một so sánh đầy ý nghĩa, khơi gợi khát vọng sống một cuộc đời rực rỡ, có ích, không để lại sự hối tiếc khi nhìn lại. Lời khuyên của cha không chỉ dừng lại ở việc học kiến thức mà còn hướng đến sự rèn giũa bản thân toàn diện. Hình ảnh "Một đời người cũng chỉ là chốc lát / Và mình là một hạt cát nhỏ nhoi / Trong mênh mông của sa mạc cuộc đời / Không rèn giũa, sao giữa trời lấp lánh" đã cho em thấy sự nhỏ bé của mỗi cá nhân trong vũ trụ rộng lớn. Chỉ có sự nỗ lực không ngừng, sự "rèn giũa" bản thân mới giúp chúng ta trở nên khác biệt, "lấp lánh" giữa cuộc đời. Lời khuyên này không hề giáo điều mà thấm đượm sự từng trải, là lời nhắn nhủ từ trái tim của một người cha đã đi qua những khó khăn của cuộc đời và mong muốn con mình có một tương lai tốt đẹp hơn. Em cảm nhận được sự kỳ vọng, tình yêu thương sâu sắc mà người cha dành cho con qua từng câu chữ. Đây không chỉ là lời khuyên mà còn là hành trang quý giá, định hướng cho em trên con đường học tập và trưởng thành.
Bảng tin