

viết đoạn văn khoảng 150 chữ ghi lại cảm nghĩ về đoạn thơ cuối khoảng trời hố bom - Lâm Thị Mỹ Dạ -
(...)
Tên con đường là tên em gửi lại
Cái chết em xanh khoảng-trời-con-gái
Tôi soi lòng mình trong cuộc sống của em
Gương mặt em, bạn bè tôi không biết
Nên mỗi người có gương mặt em riêng!
Trường Sơn, 10-1972
Bài thơ này nằm trong chùm thơ Lâm Thị Mỹ Dạ được giải nhất cuộc thi thơ của báo Văn nghệ năm 1972-1973.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Cảm nghĩ của em về đoạn thơ của cuối bài thơ là sự xúc động của bản thân em cực kì xúc động, sâu sắc. Một hình ảnh mà một người phụ nữ anh hùng đã hi sinh giữa vùng chiến tranh cực kì độc ác, nhưng khác với những các chết của những người khác với cái chết lạnh lẽo, cô độc với cái chết của chị được vía như "xanh khoẳng trời con gái". Đó là cái chết của một người phụ nữ Việt Nam một cái chết cao đẹp như hòa mình vào thiên nhiên và đất nước. Từ đó em em cảm nhận được rằng, em cần nên biết ơn và trân trọng nhưng người phụ nữ hi sinh vì đất nước không chỉ là phụ nữ mà còn cái anh hùng khác, em cũng tự dặn bản thân rằng em cần phải sống có trách nhiệm để thể hiện được lòng biết ơn, trân trọng của bản thân với các thế hệ đi trước.
`#Pearl`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin