

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Hai khổ thơ cuối bài "Cỏ trên hè phố" của Nguyễn Duy mang đến một sự chuyển biến cảm xúc nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Khổ thơ thứ ba gợi lên sự xót xa, ám ảnh về những mất mát của chiến tranh. Hình ảnh "mười hai ngày Hà Nội" và "Phố Khâm Thiên, những ngôi mộ trêu Chèm" khắc họa một Hà Nội đau thương sau những đợt bom đạn. Chi tiết "nén hương chưa cháy hết / Trên mộ người cỏ đã tự nhiên lên" vừa thể hiện sự tàn khốc của chiến tranh, vừa cho thấy sức sống mãnh liệt, âm thầm của thiên nhiên. Câu thơ "(Cái sắc cỏ sao chói lòng đến thế / Mắt ngây nhìn lòng vẫn muốn không tin)" diễn tả sự ngỡ ngàng, xúc động của nhân vật trữ tình trước vẻ đẹp bình dị của cỏ mọc trên những nơi đau thương, như một sự trỗi dậy kỳ diệu của sự sống.Khổ thơ cuối cùng lại tràn ngập niềm vui và hy vọng. Hình ảnh "sớm mai này cùng với mặt trời lên / Tôi thấy cỏ được trồng vào chỗ cỏ / Cỏ xanh mướt trở về trên mặt phố" cho thấy sự hồi sinh, tái tạo của cuộc sống sau những mất mát. "Trẻ con chơi trước cửa những căn nhà / Hạnh phúc đến khi từng bước nhỏ" là hình ảnh bình dị nhưng đầy sức gợi, thể hiện niềm vui giản dị của cuộc sống thường nhật. Câu thơ cuối "Cỏ lặng thầm ca hát dưới chân ta" mang đến một cảm giác thanh bình, yên ả, như cỏ cũng đang hòa mình vào niềm vui chung của cuộc sống mới, âm thầm góp phần tạo nên hạnh phúc. Sự chuyển đổi từ ám ảnh đau thương sang niềm vui sống cho thấy một cái nhìn lạc quan, tin tưởng vào tương lai của nhà thơ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin