

Viết bài văn bày tỏ cảm xúc về một người mà em yêu quý
( dài giúp em ạ, về bạn thân hoặc ông bà cũng được ạ )
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có một hoặc nhiều người để lại dấu ấn sâu đậm trong trái tim. Đó có thể là cha mẹ, anh chị em, thầy cô giáo, hoặc một người bạn thân thiết. Với riêng tôi, người mà tôi yêu quý và trân trọng nhất chính là người bạn thân chí cốt, người đã cùng tôi trải qua biết bao buồn vui, sướng khổ của tuổi học trò.
Chúng tôi quen nhau từ những ngày còn bỡ ngỡ bước chân vào cấp trung học cơ sở. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ấy là một người có dáng người cao ráo, nụ cười hiền lành và đôi mắt sáng ngời. Dần dần, qua những buổi học nhóm, những lần cùng nhau tham gia các hoạt động ngoại khóa, chúng tôi trở nên thân thiết hơn. Sự đồng điệu trong tâm hồn, những sở thích chung và cách nhìn nhận cuộc sống tương đồng đã gắn kết chúng tôi lại với nhau.
Trong suốt những năm tháng học trò, cậu ấy luôn là người bạn đồng hành đáng tin cậy của tôi. Những khi tôi gặp khó khăn trong học tập, cậu ấy luôn sẵn lòng giảng giải, giúp đỡ tôi tìm ra hướng giải quyết. Những lúc tôi cảm thấy buồn bã, chán nản, cậu ấy luôn ở bên cạnh lắng nghe, động viên và truyền cho tôi những nguồn năng lượng tích cực. Tôi nhớ có lần tôi bị điểm kém môn Toán, cảm thấy vô cùng thất vọng và muốn bỏ cuộc. Chính cậu ấy đã không ngừng động viên, cùng tôi ôn tập lại kiến thức và giúp tôi lấy lại sự tự tin. Kết quả là trong kỳ thi sau đó, điểm số của tôi đã cải thiện đáng kể.
Không chỉ là một người bạn tốt trong học tập, cậu ấy còn là một người bạn chân thành trong cuộc sống. Chúng tôi cùng nhau chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, những ước mơ và hoài bão của tuổi trẻ. Những buổi chiều tan học, chúng tôi thường cùng nhau đạp xe dạo quanh những con phố quen thuộc, vừa trò chuyện vừa ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Những kỷ niệm về những buổi đi chơi, những lần cùng nhau tham gia các hoạt động tình nguyện, những đêm thức khuya ôn bài... tất cả đều là những khoảnh khắc vô giá mà tôi sẽ mãi mãi trân trọng.
Điều mà tôi yêu quý nhất ở người bạn này chính là sự chân thành, tốt bụng và lòng vị tha. Cậu ấy luôn nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho bản thân mình. Tôi nhớ có lần một bạn trong lớp gặp chuyện buồn, cậu ấy đã không ngần ngại dành thời gian để lắng nghe, chia sẻ và giúp đỡ bạn ấy vượt qua khó khăn. Sự ấm áp và lòng trắc ẩn của cậu ấy đã lan tỏa đến những người xung quanh, khiến mọi người đều yêu quý và kính trọng cậu ấy.
Thời gian trôi đi, chúng tôi mỗi người một ngả, theo đuổi những ước mơ và con đường riêng. Dù vậy, tình bạn của chúng tôi vẫn luôn bền chặt. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Mỗi khi có dịp gặp lại, chúng tôi vẫn cảm thấy thân thiết như ngày nào, những câu chuyện dường như không bao giờ dứt.
Trong cuộc sống này, có được một người bạn như cậu ấy là một điều vô cùng may mắn đối với tôi. Cậu ấy không chỉ là một người bạn mà còn là một người anh, một người tri kỷ, người đã cùng tôi vẽ nên những trang ký ức đẹp đẽ của tuổi học trò. Tình bạn của chúng tôi là một thứ tình cảm trong sáng, vô tư và đáng trân trọng. Tôi tin rằng, dù thời gian có trôi qua, dù cuộc sống có nhiều đổi thay, tình bạn của chúng tôi sẽ vẫn mãi mãi bền vững. Tôi vô cùng yêu quý và biết ơn người bạn thân này, người đã góp phần làm cho cuộc sống của tôi thêm ý nghĩa và tươi đẹp.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ hình ảnh người bà luôn là một ký ức đẹp đẽ và ấm áp nhất. Với riêng em, bà nội không chỉ là người thân yêu mà còn là cả một bầu trời thương nhớ, là vầng trăng hiền dịu soi sáng những năm tháng tuổi thơ. Mỗi khi nghĩ về bà, trong lòng em lại trào dâng bao cảm xúc khó tả, vừa kính yêu, vừa biết ơn, vừa thương mến vô bờ.
Bà nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng như mây nhưng đôi mắt vẫn còn tinh anh và nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi. Dáng người bà nhỏ nhắn, lưng hơi còng xuống vì tuổi tác, nhưng mỗi bước chân bà đi vẫn nhẹ nhàng và nhanh nhẹn lạ thường. Làn da bà nhăn nheo, in hằn bao dấu vết của thời gian và những vất vả lo toan cho gia đình. Bàn tay bà gầy guộc, xương xẩu nhưng lại rất ấm áp mỗi khi nắm lấy tay cháu, truyền cho em một cảm giác bình yên và an toàn đến lạ.
Nụ cười của bà là điều mà em yêu quý nhất. Nụ cười ấy ấm áp như ánh nắng ban mai, xua tan mọi mệt mỏi và lo lắng trong lòng em. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt bà lại hiện rõ, tạo nên một vẻ đẹp giản dị, chân thật và đáng yêu vô cùng. Em thích nghe bà kể chuyện ngày xửa ngày xưa, những câu chuyện cổ tích thấm đượm đạo lý làm người. Giọng bà trầm ấm, nhẹ nhàng, đưa em vào một thế giới kỳ diệu, nơi có những nàng công chúa xinh đẹp, những chàng hoàng tử dũng cảm và những bài học sâu sắc về lòng tốt và sự công bằng.
Bà nội em còn là một người rất đảm đang và chịu khó. Bà luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng thơm ngon cho cả nhà. Những món ăn bà nấu luôn mang hương vị đặc biệt, đậm đà tình yêu thương mà không ai có thể sánh bằng. Bà còn khéo tay đan áo, may vá, chăm chút từng đường kim mũi chỉ cho con cháu. Những chiếc áo len ấm áp bà đan luôn là món quà quý giá nhất mà em nhận được mỗi khi đông về.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, mái tóc bà ngày càng thêm sợi bạc, bước chân bà có lẽ cũng chậm hơn một chút. Nhưng tình yêu thương bà dành cho em vẫn luôn đong đầy và ấm áp như ngày nào. Bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn lớn, người thầy đầu tiên dạy cháu những điều hay lẽ phải, những bài học quý giá về cuộc sống. Em biết ơn bà vô cùng vì tất cả những gì bà đã dành cho cháu.
Trong trái tim em, bà nội mãi là vầng trăng hiền dịu, là ngọn lửa ấm áp sưởi ấm những ngày đông giá lạnh. Em yêu quý bà bằng cả tấm lòng và mong bà luôn khỏe mạnh, sống thật lâu bên cạnh gia đình, để em mãi được cảm nhận hơi ấm từ bàn tay bà, được nghe giọng kể chuyện êm đềm và được nhìn thấy nụ cười hiền hậu của bà mỗi ngày. Bà ơi, cháu yêu bà nhiều lắm!
Bảng tin