

Phân tích tác phẩm tắt đèn của ngô tất tố (c2)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Phân tích tác phẩm “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố
Văn học hiện thực đầu thế kỉ XX như một tấm gương lớn phản chiếu xã hội Việt Nam thời mất nước, nơi nhân dân sống trong cảnh lầm than, đau khổ bởi sưu cao thuế nặng và cường quyền bạo lực. Giữa thời đại ấy, Ngô Tất Tố xuất hiện như một ngọn đèn giữa bóng tối, dùng ngòi bút làm vũ khí để lên án bất công, bảo vệ những con người bé nhỏ. Tác phẩm “Tắt đèn” chính là đỉnh cao trong sự nghiệp văn chương của ông – một bản trường ca về nước mắt và lòng phản kháng, nơi nhân vật chị Dậu hiện lên vừa tội nghiệp, vừa cao quý, vừa bi thương, vừa rực rỡ như đóa hoa dại giữa bùn lầy cuộc đời.
Không ngẫu nhiên mà nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Phan từng khẳng định: “Tắt đèn là một bản cáo trạng không lời nhưng vô cùng đanh thép đối với xã hội phong kiến thực dân”. Bằng cốt truyện chặt chẽ và những lát cắt hiện thực đầy chân thực, Ngô Tất Tố đã dựng nên một bức tranh xã hội nông thôn Việt Nam tối tăm, ngột ngạt trong những năm đầu thế kỉ XX. Ở đó, người nông dân không chỉ bị áp bức bởi thiên tai, nghèo đói mà còn bị vắt kiệt đến tận xương tủy bởi chế độ sưu thuế phi nhân đạo. Gia đình chị Dậu vốn nghèo, chồng ốm nặng, con còn thơ, nhưng vẫn bị đẩy vào vòng xoáy nộp sưu đến kiệt quệ. Những đồng tiền cuối cùng bán chó, bán con vẫn không đủ sức đổi lấy tự do cho người chồng. Phải chăng xã hội ấy đang cố tình “tắt đèn” cho ánh sáng nhân tính vụt tắt?
Nhân vật trung tâm của tác phẩm – chị Dậu – là một tượng đài bất diệt về người phụ nữ nông dân Việt Nam trước Cách mạng. Nếu Thị Nở của Nam Cao là một nỗi buồn nhân thế, thì chị Dậu của Ngô Tất Tố là một ngọn lửa âm ỉ, mang vẻ đẹp bi tráng của một linh hồn không khuất phục. Từ đầu đến cuối truyện, chị luôn hiện lên trong tư thế chạy vạy, van xin, bán từng thứ quý giá nhất để cứu chồng, bảo vệ con. Bán chó đã đau, nhưng bán con lại là một vết cứa vào tận sâu tim mẹ. Câu chữ không quá bi lụy, nhưng trong từng lời nói, hành động, ánh mắt của chị đều thấm đẫm nước mắt và tình mẫu tử thiêng liêng.
Thế nhưng, nếu chỉ dừng lại ở sự tội nghiệp thì chưa đủ. Chị Dậu còn là một biểu tượng phản kháng đầy kiêu hãnh. Khi bọn cai lệ và người nhà lí trưởng đến lôi chồng chị ra đánh đập lần nữa, chị đã không còn nhẫn nhục mà bật dậy, “túm lấy cổ hắn, dúi mạnh ra cửa”, “chị nghiến hai hàm răng lại”. Hành động ấy là cao trào của bi kịch nhưng cũng là ánh sáng rực rỡ nhất của lòng dũng cảm. Một người phụ nữ tưởng như yếu đuối lại sẵn sàng đương đầu với cường quyền. Đó không chỉ là phản kháng bản năng để bảo vệ người thân, mà còn là tiếng nói đầy nhân bản của người nông dân đòi quyền sống. Trong phút chốc, chị Dậu không còn là nạn nhân – chị trở thành chiến binh.
Tác phẩm cũng khắc họa một hệ thống nhân vật phản diện điển hình: cai lệ hung hăng, lý trưởng tham lam, chánh tổng vô cảm… Tất cả chúng hiện lên như những chiếc vòi của con quỷ dữ xã hội, thay nhau bóp nghẹt lấy người dân vô tội. Ngô Tất Tố không hô khẩu hiệu, không viết bằng ngôn từ đao to búa lớn, ông chỉ lặng lẽ ghi lại bằng ngòi bút nhân đạo và trái tim đầy trắc ẩn. Nhưng càng im lặng bao nhiêu, câu chuyện ấy càng ám ảnh bấy nhiêu.
Về mặt nghệ thuật, “Tắt đèn” là đỉnh cao của truyện ngắn hiện thực đầu thế kỉ XX. Cách xây dựng cốt truyện theo mạch tăng tiến, dồn dập, đầy kịch tính khiến người đọc luôn trong trạng thái nghẹt thở. Nhân vật được khắc họa chân thực qua lời nói – hành động – biểu cảm, mang đậm chất đời. Đặc biệt, ngôn ngữ giản dị nhưng sống động, giàu chất khẩu ngữ, đậm màu sắc dân gian, khiến tác phẩm như một đoạn phim quay chậm về cuộc sống tăm tối nhưng thấm đẫm tình người. Không hoa mỹ, không trau chuốt kiểu cách, nhưng mỗi câu văn của Ngô Tất Tố lại lột tả trọn vẹn thân phận người và sự tàn khốc của xã hội.
Có thể nói, “Tắt đèn” là tác phẩm tiêu biểu cho tinh thần “văn chương là tiếng nói nhân đạo”. Đó không phải chỉ là tiếng nói thương cảm mà là tiếng gọi thức tỉnh – về một xã hội cần đổi thay, một con người cần đứng dậy. Chị Dậu không chỉ đại diện cho người phụ nữ nông dân, mà còn là hình ảnh thu nhỏ của dân tộc Việt Nam trong đêm tối thực dân. Từ khổ đau đến phản kháng, từ nỗi buồn đến ánh sáng, nhân vật ấy đã sống trong lòng bao thế hệ người đọc như một biểu tượng bất tử.
“Tắt đèn” – nhưng không tắt niềm tin. Ánh sáng từ trái tim của chị Dậu vẫn tiếp tục soi rọi, gợi nhắc chúng ta phải biết trân trọng con người, đấu tranh cho lẽ phải, và dẫu có bước qua bao thời đại, vẫn không quên những kiếp người từng lầm than vì một xã hội vô cảm.
Giải thích các bước giải:
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
25
1001
9
học tốtt ak