

Đề bài : Tả đêm trăng đẹp trên quê hương em.
* Lưu ý : KHÔNG CHÉP MẠNG,LÀ BÀI VĂN TỪ 10-13 CÂU,KHÔNG PHẢI TRUNG THU
CÓ MẪU Ở DƯỚI :
Mỗi chúng ta khi sinh ra ai cũng đều có quê hương. Giống như bao người khác, tôi rất yêu quê hương của mình. Tôi yêu những cánh đồng lúa chín vàng, yêu cảnh núi non hùng vĩ, yêu những dòng sống xanh mát, yêu sự chân chất, cần cù, nặng nghĩa tình của người dân quê tôi. Và tôi yêu cả cảnh đẹp đặc biệt nơi quê – những đêm trăng rằm soi sáng muôn nơi.
Khi màn đêm buông xuống, bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp xóm làng. Một chiếc chăn sao hiện lên mờ ảo rồi rõ dần. Chẳng bao lâu, mặt trăng cũng đã nhô lên khỏi dãy núi trùng điệp. Trăng tán tám to, tròn như kết tinh của hàng ngàn hàng vạn ngôi sao trên bầu trời xa. Ánh trăng bàng bạc tinh nghích xuyên qua các kẽ lá, nhuộm một màu trắng xóa khắp ao hồ, cây cối, con đường. Càng lên cao, trăng càng sáng rõ. Lúc này, nhìn mặt trăng tròn vành vạnh như một chiếc mâm đang bay lơ lửng giữa không trung. Chiếc mâm đặc biệt này đã giúp quê hương tôi chìm trong một thế giới diệu kì. Dòng sông Đáy đang mỉm cười thật tươi khi nó thấy mình như đẹp hơn trong chiếc áo đen đính vầng trăng sáng và hàng ngàn ngôi sao lấp lánh. Sông như muốn ánh trăng chỉ là của riêng mình nên nó liền chộp lấy thứ ánh quà tặng mà chị Hằng ban xuống. Hình như cây cỏ, hóa lá cũng muốn thưởng thức ánh trăng nên chúng xòe những bàn tay đủ kích cỡ để đón ánh sáng kì lạ kia. Mọi vật đều im lặng để ngắm nghía và cảm nhận vẻ đẹp của đêm trăng. Lũy tren được ánh trăng soi vào cũng đẹp hơn hẳn. Khóm tre từ từ ngân lên khúc nhạc đồng quê. Khúc nhạc ấy mới du dương và êm đềm biết bao! Khúc nhạc rì rào khiến mọi vật nhảy nhót dưới ánh trăng bạc. Thảm lúa vàng dập dờn trước gió, nhấp nhô gợn sóng như từng làn sóng nối đuôi nhau đến tận chân trời. Sao mà cảnh đêm trăng kì diệu đến vậy! Lũ côn trùng cất tiếng kêu ra rả như hòa vào khúc dạ nguyệt ban nãy. Cây lá như được lên những hạt vàng, hạt bạc từ trên trời rơi xuống. Hương lúa quyện với hơi sương khiến cho vùng quê thoảng một mùi thơm nhè nhẹ. Hồi còn bé, cứ đêm trăng là tôi lại ngây ngô hỏi mẹ, sao ông trăng luôn đi theo chúng ta. Mẹ tôi bảo trăng đi theo để soi sáng, và vì chú Cuội trên cung trăng rất nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ quê hương và nhớ lũ trẻ quê chú nên lúc nào cũng dõi theo.
Cảnh trăng đêm nay thật đẹp! Tôi luôn ngỡ rằng cảnh đêm trăng thanh bình, yên ả ở quê tôi là đẹp nhất. Những đêm trăng như làm tôi yêu thiên nhiên hơn, yêu quê hương hơn.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`@` Em rất thích trung thu . Mọi người cúng mong đến trung thu. Gia đình em cũng vậy . Buổi sáng , mọi người tụ họp lại mua sắm đủ thứ để chuẩn bị tối nay trung thu. Riêng ba và mẹ em là bận đi làm công việc nên chiều chiều hoặc tối tồi thì ba mẹ em mới về . Cô dì , chú bác lên trên nhà vào buổi sáng. Cô thì bận mua đồ ăn . Dì thì bận mua đồ trang trí trung thu. Trông ai cũng thật bận rộn. Rồi bữa sáng , cùng ăn với nhau thật là vui . Nhưng em vui nhất là buổi tối và buổi chiều. Buổi chiều thì ba mẹ em về . Thường thường thì ba mẹ em sẽ ở lại tăng ca. nhưng hôm nay thì không. Mọi người cũng biết lúc đó em cũng rất vui và ngạc nhiên. Buổi tối ai ai cũng quây quần bên nhau trong thật là vui . Vừa ăn vừa nói chuyện vừa ngắm trăng tròn trông hạnh phúc làm sao! Mỗi khi đến trung thu em lại được rắc đền đi chơi vừa vui cũng vừa thích. Em yêu đù cai nhưng thích nhất có lẽ là đêm trung thu - một buổi đã in sâu trong tâm trí của em.
`@Mo`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Ánh trăng quê em như dòng sữa mẹ, nhẹ nhàng và ấm áp, tỏa sáng khắp nẻo đường làng. Khi màn đêm lặng lẽ hạ xuống, trăng từ từ hiện ra, trong veo và rực rỡ như một viên ngọc quý giữa bầu trời bao la. Đêm ấy, mặt trăng tròn vạnh, tỏa ra ánh sáng trắng ngần, nhẹ nhàng vẽ nên những bóng hình sống động, lung linh từ những hàng cây cho đến từng góc nhỏ của ngôi làng. Dưới ánh trăng, cánh đồng lúa đang vào mùa chín, từng bông lúa óng vàng như những đốm vàng lấp lánh trên nền đất. Gió nhẹ thoảng qua, làm cho những cánh lúa khẽ nghiêng mình, tạo thành những sóng lúa dập dờn, như đang nhảy múa theo nhịp điệu của đêm. Những con đường nhỏ với đá cuội được ánh trăng rọi sáng, dẫn lối cho những bước chân thong thả, như những bước chân lạc lối trong giấc mơ. Ngồi bên hiên nhà, em thường ngước nhìn lên bầu trời, nơi ánh trăng như một tấm thảm dệt từ những giấc mơ. Cây đa đứng sừng sững, tán lá rậm rạp như một chiếc ô lớn, bảo bọc cho những câu chuyện của ông bà. Tiếng gió rì rào, tiếng ếch kêu râm ran hòa quyện vào nhau, như tiếng nhạc nền cho những câu chuyện cổ tích, đưa em vào một thế giới thần tiên. Khi ánh trăng hòa quyện với không gian tĩnh lặng, em cảm nhận được sự gần gũi, thân thuộc. Dường như mọi thứ trở nên giản dị nhưng cũng đầy huyền bí. Mỗi đêm, trăng lại lên, mang theo những ký ức, những khát khao của tuổi trẻ, và em nguyện ước rằng, ánh trăng sẽ mãi là người bạn đồng hành, dẫn lối cho những giấc mơ và hy vọng.
được chx,nhớ cho 5 sao và vote hay nhất nhoa bòa giòa
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin