

Viết bài văn nêu cảm xúc của em về nhân vật Mận trong văn bản “Bức tranh “của Tạ Duy Anh
Giúp em với ạ
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Ai đó đã từng nói rằng: “Ước mơ là ngọn lửa nhỏ giữ ấm trái tim con người giữa đêm tối của cuộc đời.” Quả thật, mỗi người đều có một ước mơ – có thể lớn lao, vĩ đại, cũng có thể nhỏ bé, giản dị nhưng lại khiến người ta day dứt khôn nguôi. Đọc truyện ngắn “Bức tranh” của nhà văn Tạ Duy Anh, em vô cùng xúc động trước nhân vật Mận – một cô bé mang trong mình ước mơ bình dị nhưng thấm đẫm yêu thương: “Ước mơ của em là có một gia đình hạnh phúc.”
Mận là một cô bé sống trong một vùng quê nghèo, ít nói, sống khép kín. Khác với bạn bè hào hứng vẽ về những giấc mơ to lớn như bác sĩ, kỹ sư, phi công, Mận chọn vẽ một mái nhà nhỏ có cha, mẹ và em bé đang ngồi bên mâm cơm. Đó không phải là bức tranh nhiều màu sắc rực rỡ hay có những tòa nhà cao tầng hiện đại. Nhưng chính sự giản dị, chân thật ấy lại lay động lòng người. Trong một góc của bức tranh, Mận lặng lẽ viết: “Ước mơ của em là có một gia đình hạnh phúc.”
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, một nét vẽ đơn sơ, nhưng chứa đựng trong đó là nỗi lòng chất chứa của một cô bé nhỏ tuổi. Có lẽ Mận đã trải qua những thiếu hụt, những đổ vỡ hoặc những mất mát trong gia đình – điều mà em không nói ra, nhưng khiến cả lớp lặng đi, khiến thầy giáo nghẹn ngào. Thầy nói: “Mận không chỉ có tài vẽ mà còn có một tâm hồn rất sâu sắc.” Đó là lời ghi nhận, nhưng cũng là sự xót xa cho một tâm hồn non nớt mang nỗi niềm người lớn.
Ước mơ của Mận khiến em nhận ra rằng: trong khi chúng ta mải mê theo đuổi những thứ lớn lao, thì với một số người, chỉ cần có gia đình, có yêu thương đã là đủ đầy. Mận đại diện cho những đứa trẻ thiệt thòi – những em bé thiếu vắng bàn tay cha, bữa cơm mẹ nấu, hoặc những bữa cơm gia đình đúng nghĩa. Em thầm cảm phục Mận – một cô bé tuy sống trong khó khăn nhưng không oán trách, không ghen tị, mà chọn cách thể hiện ước mơ bằng nghệ thuật, bằng sự im lặng đầy tự trọng và sâu sắc.
Đọc xong truyện ngắn, em chợt nghĩ đến bản thân. Nhiều lúc em cáu gắt với ba mẹ chỉ vì những điều nhỏ nhặt, hay thấy nhàm chán bữa cơm gia đình. Nhưng rồi hình ảnh Mận và lời ước mơ kia khiến em thấy mình thật may mắn. Em có một gia đình trọn vẹn – đó chính là điều quý giá mà không phải ai cũng có được. Nhờ Mận, em học cách trân trọng hơn những điều bình dị đang hiện hữu mỗi ngày.
Mận – cô bé nhỏ nhắn với tâm hồn đẹp đẽ, đã để lại trong em một ấn tượng khó phai. Nhân vật không chỉ là một điểm nhấn trong truyện ngắn “Bức tranh” mà còn là tấm gương nhắc nhở em và nhiều bạn nhỏ khác hãy sống biết yêu thương, biết ước mơ và biết ơn những gì mình đang có. Câu chuyện về Mận khép lại, nhưng cảm xúc trong em thì vẫn còn đong đầy.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
0
14
0
Hơi ngắn nhưng mik cảm ơn bạn nhiều mik sẽ thêm một số ý vào
227
2835
52
Dạ vậy để mik dài ra ạk