

Mùa giáp hạt
Mùa giáp hạt về, nồi cơm độn toàn khoai sắn. Bà nghẹn ngào nói với đàn cháu nhỏ: “Sắp hết gạo rồi, các cháu ráng chịu khổ một chút. Hồi bà còn bé như các cháu, đến mùa giáp hạt, ngay cả khoai sắn cũng không có mà ăn...”. Nghe bà kể, tôi chợt nhớ về nạn đói năm 1945 mà trong tiết học Lịch sử mấy hôm trước, thầy giáo đã tái hiện rất chi tiết. Đời bà khổ từ lúc lọt lòng cho tới tận về già, khi đã gần bước sang tuổi tám mươi vẫn còn chịu cảnh bần hàn, cơ cực. Thương bà, sau bữa cơm, tôi dặn đứa em không được vòi vĩnh, làm nũng bà.
Rồi thì gạo trong chum hết sạch, bà phải tất tưởi mang rá sang nhà bên vay gạo. Dù gạo trong chum cũng đã vơi cạn, nhưng chẳng chút đắn đo, bà hàng xóm vẫn niềm nở cho bà tôi vay mấy bát gạo liền, lại còn cho thêm khúc cá đồng kho mặn.
[…] Những ngày tiếp đó, để tiết kiệm chút gạo ít ỏi mới vay được, bà cháu tôi đành phải ăn cháo rau má trộn với muối lạc, ba phần gạo, đến bảy phần là rau má thái nhỏ. Nuốt thìa cháo nóng vào lòng rồi mà cổ họng vẫn còn đắng đót. Đứa em tôi không quen ăn cháo rau má nên nôn thốc, nôn tháo. Bà thương trào nước mắt, liền buông đũa, lật đật nhóm bếp nấu cơm cho em.
Đêm nằm bên bà, tôi nghe rõ tiếng bà thở dài trầm buồn, mỏi mệt. Suốt mấy đêm liền, bà cứ thao thức trở mình mà không sao chợp mắt nổi. Tôi biết những ngày như thế này, bà có hàng trăm thứ phải lo nghĩ. Chủ nợ mấy quán tạp hóa ngoài chợ cũng đã đánh tiếng. Bà ngày càng gầy sọp đi. Khóe mắt hốc hác. Da dẻ xuống sắc vàng vọt. Tài sản có giá trị lớn nhất trong nhà lúc ấy là con nghé non chưa tròn hai năm tuổi, bà đành ngậm ngùi bán đi. Còn nhớ hôm đó, khi người đàn ông đi đôi ủng da màu đen lẳng lặng dắt con nghé ra khỏi cổng, tôi và em tôi đã chạy theo òa khóc nức nở. Số tiền bán con nghé cũng chỉ vừa đủ trang trải nợ nần và mua thêm nửa yến gạo.
Trong một bữa tối, nhường phần cơm trắng cho đàn cháu nhỏ, bà ăn củ chuối luộc chấm nước mắm. Bà cười bảo: “Lúc trưa bà ăn cơm giờ vẫn còn no lắm. Với lại bà thích ăn củ chuối hơn”. Tự dưng lồng ngực nhói lên nghèn nghẹn, tôi đáp lại: “Cháu cũng thích ăn củ chuối hơn ăn cơm. Bà xem kìa, cơm trắng vẫn còn nhiều quá!”. Bà ôm hai đứa cháu nhỏ côi cút vào lòng, đôi mắt lại rơm rớm nước...
(Trích Mùa giáp hạt - Phan Đức Lộc)
Phần 2 : Viết
Câu 1 : Viết đoạn văn ( khoảng 300 chữ) phân tích nhân vật người bà trong đoạn trích Mùa giáp hạt- Phan Đức Lộc
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đoạn trích "Mùa giáp hạt" của tác giả Phan Đức Lộc đã tái hiện những năm tháng nhọc nhằn với mùa giáp hạt nghèo khó cùng sự tần tảo, chăm chỉ của người bà, qua đó nhấn mạnh tình cảm gia đình thiêng liêng, sâu nặng của người bà dành cho các cháu. Trước hết, nhà văn đã khắc họa sống động hoàn cảnh cực khổ, khó khăn, thiếu thốn của bà. Khi đến mùa giáp hạt, nhà sắp hết gạo, bà phải nấu cháo rau má trộn với muối lạc cho các cháu ăn. Nhà hết cái ăn, bà đã không quản khó khăn, chạy vạy từng nhà để vay gạo, lo sao cho cháu có cái ăn qua ngày: "Gạo trong chum hết sạch, bà phải tất tưởi mang rá sang nhà bên vay gạo", bà lo lắng quặn thắt về nợ nần vay để cầm cự qua mùa đói. Không những thế, bà còn là một người phụ nữ chịu thương, chịu khó. Dù khó khăn như vậy nhưng bà vẫn chăm lo cho cháu, không để các cháu chịu thiệt. Hơn nữa bà là người giàu đức hi sinh, yêu thương cháu vô điều kiện. Bà đã phải bán con nghé non để trang trải nợ nần và mua thêm gạo cho các cháu ăn. Bà nói với cháu rằng :"Bà thích ăn củ chuối luộc" để nhường phần cơm trắng cho các cháu ăn. Bằng ngôi kể thứ nhất, cùng việc sử dụng một loạt các từ ngữ biểu lộ cảm xúc, ta như được hòa mình và trong chính lời hồi tưởng của nhân vật tôi. Ngôn ngữ trong sáng, biện pháp liệt kê kết hợp mạch truyện đi từ hồi tưởng về quá khứ cho tới hiện tại, ta hiểu được sự khó khăn vất vả của bà cùng tình yêu thương của bà luôn dành tất cả cho con cháu. Đoạn trích "Mùa giáp hạt" là một truyện ngắn hay và dạt dào cảm xúc, tác giả đã khắc họa bà- người phụ nữ tiêu biểu, đại diện cho xã hội lúc bấy giờ
`@` minhthu3926
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin