

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài làm :
Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn nổi tiếng chuyên viết cho thiếu nhi và tuổi học trò. Các tác phẩm của ông thường nhẹ nhàng, giản dị nhưng lại chứa đựng những tình cảm sâu sắc, nhất là tình cảm gia đình. Truyện ngắn “Buổi sáng” là một câu chuyện cảm động về tình mẹ con và sự trưởng thành trong suy nghĩ của một cậu bé.
Truyện kể về một cậu bé tỉnh dậy vào buổi sáng và phát hiện chiếc áo của mình đã được vá lại. Cậu ngạc nhiên không biết ai đã làm điều đó. Qua lời cha nói, cậu biết chính mẹ là người đã dậy sớm và âm thầm khâu áo cho mình. Mặc dù mẹ không nói lời nào, nhưng hành động nhỏ ấy đã khiến cậu bé xúc động và suy nghĩ rất nhiều. Cậu cảm nhận được tình yêu thương âm thầm của mẹ và thấy mình như lớn lên sau một buổi sáng.
Truyện ngắn “Buổi sáng” đã thể hiện tình mẫu tử một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Mẹ hiện lên qua hành động rất đỗi bình dị: dậy sớm khâu áo cho con. Đó là biểu hiện của một tình yêu âm thầm, lặng lẽ nhưng vô cùng ấm áp. Người mẹ không cần nói lời yêu thương, chỉ lặng lẽ quan tâm con bằng việc làm nhỏ bé hằng ngày. Hành động đó khiến cậu bé xúc động và bắt đầu biết suy nghĩ, biết trân trọng tình cảm gia đình. Từ đó, cậu thấy mình trưởng thành hơn trong suy nghĩ.
Nguyễn Nhật Ánh đã rất thành công khi xây dựng một câu chuyện ngắn mà đầy cảm xúc. Lối viết nhẹ nhàng, gần gũi với lứa tuổi học trò đã giúp người đọc dễ dàng cảm nhận được thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm: tình cảm gia đình luôn hiện diện trong những điều giản dị nhất, và ai trong chúng ta cũng cần học cách yêu thương, biết ơn những người thân yêu của mình.
Tóm lại, “Buổi sáng” là một truyện ngắn hay, giúp người đọc hiểu rõ hơn về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con. Qua câu chuyện nhỏ, chúng ta học được cách quan tâm đến cha mẹ và biết trân trọng những hi sinh âm thầm của họ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bài làm :
Nguyễn Nhật Ánh là cây bút nổi tiếng viết cho thiếu nhi, với phong cách nhẹ nhàng, hóm hỉnh, và đậm chất thơ. Trong đoạn trích “Buổi sáng”, ông tái hiện một buổi sáng bình dị qua lăng kính của nhân vật “tôi” khi còn bé. Đoạn văn không chỉ gợi lại hình ảnh tuổi thơ ngộ nghĩnh mà còn bộc lộ tâm hồn trong sáng, giàu trí tưởng tượng của trẻ nhỏ.
Mở đầu đoạn văn, Nguyễn Nhật Ánh không sử dụng những câu văn hoa mỹ, mà đơn giản là cảm nhận về buổi sáng từ những điều gần gũi nhất: ánh sáng từ cửa sổ, tiếng gà gáy, mùi cơm sôi, tiếng xoong nồi trong bếp… Tất cả đều quen thuộc, đời thường, nhưng lại hiện lên đầy chất thơ qua cách quan sát của nhân vật “tôi” thời thơ ấu. Đó là một buổi sáng trong trẻo, yên bình, khiến đứa trẻ không muốn bị đánh thức quá sớm để rồi bỏ lỡ những khoảnh khắc tuyệt đẹp ấy.
Điểm đặc biệt của đoạn trích chính là lăng kính trẻ thơ. Mọi thứ trong buổi sáng không đơn thuần là sự vật, sự việc, mà còn là đối tượng của trí tưởng tượng phong phú. Nhân vật “tôi” cho rằng mặt trời giống như lòng đỏ trứng gà, còn tiếng gà gáy thì chính là đồng hồ báo thức của thiên nhiên. Những hình ảnh liên tưởng ấy rất ngộ nghĩnh, thể hiện trí tưởng tượng đáng yêu của một đứa trẻ đang lớn, đồng thời cho thấy tâm hồn tinh tế, nhạy cảm với mọi chuyển động của cuộc sống xung quanh.
Qua đó, Nguyễn Nhật Ánh muốn gợi nhắc với người lớn rằng: trẻ con không vô tâm như nhiều người vẫn nghĩ. Chúng cảm nhận thế giới theo một cách rất riêng, rất thật, và rất đáng trân trọng. Những điều người lớn cho là bình thường, lặp đi lặp lại hằng ngày, thì trong mắt trẻ thơ lại trở nên mới mẻ và đầy hấp dẫn. Đó là lý do vì sao buổi sáng ấy – dù rất đỗi quen thuộc – lại trở thành một ký ức đẹp trong tâm trí của nhân vật “tôi”.
Ngôn ngữ của đoạn trích rất mộc mạc, tự nhiên, gần gũi. Nguyễn Nhật Ánh sử dụng ngôi kể thứ nhất, kết hợp với giọng văn nhẹ nhàng, đôi khi pha chút hài hước, khiến đoạn văn giống như lời tâm sự của một người bạn thân. Điều đó không chỉ giúp người đọc thấy được tâm hồn trong sáng của trẻ thơ, mà còn gợi lên những cảm xúc hoài niệm – khiến người lớn phải suy nghĩ, và đôi khi muốn “xin một vé trở về tuổi thơ” như tên gọi của tác phẩm.
Tóm lại, “Buổi sáng” là một đoạn trích ngắn nhưng đầy ý nghĩa. Qua lời kể hồn nhiên của nhân vật “tôi”, Nguyễn Nhật Ánh đã giúp người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của một buổi sáng bình dị, đồng thời trân trọng hơn tâm hồn ngây thơ, trong trẻo của trẻ nhỏ. Đó không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là lời nhắc nhở: tuổi thơ là một thế giới đẹp đẽ mà ai cũng từng có, và rất đáng được gìn giữ trong trái tim mỗi người.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin