

Câu 2: Viết bài văn (khoảng 600 chữ) phân tích câu chuyện sau:
BỐ CỦA SIMON
(Lược đoạn đầu: Simon là cậu bé được sinh ra từ một cuộc tình lầm lỡ. Mẹ của Simon
một mình nuôi con. Simon đến tuổi đi học, cậu bị bạn bè cùng lớp trêu chọc vì không có cha. Bị
tổn thương về tinh thần, Simon ra bờ sông định tự tử. May thay, Philip – một người thợ rèn đã
hỏi chuyện, đưa Simon về nhà và nhận lời làm cha cậu bé. Simon hạnh phúc, lên lớp và kể
chuyện với các bạn bố mình là Philip. Tuy nhiên, các bạn của cậu nghi ngờ về câu nói đó.)
Trong ba tháng liền, người thợ thường đi ngang nhà nàng. Khi gặp nàng ngồi may bên
cửa sổ, chàng liều lĩnh bước đến gợi chuyện. Chàng hỏi, nàng trả lời lễ độ, nhưng trầm tĩnh
nghiêm trang. Nàng chưa hề mở miệng cười đùa, cũng không hề mời chàng vào nhà. Dù vậy,
lòng tự tin của người đàn ông cho chàng cảm giác nàng hồng đôi má khi tiếp chuyện chàng. Cho
dù nàng kín đáo đến đâu cũng không qua được mắt dư luận, và lời đồn bắt đầu to nhỏ. Riêng
thằng bé, nó yêu mến người cha mình vừa có quá đỗi. Gần như ngày nào nó cũng thả bộ với
chàng khi chàng xong việc. Đến trường, nó hãnh diện với bạn. Rồi một ngày, tên thủ lĩnh tấn
công lần trước, bảo nó.
- Mày nói dóc. Ổng đâu phải là cha mày.
Thằng bé khó chịu.
- Mắc mớ gì mày.
Tên nhóc xoa tay.
- Nếu ổng là cha mày thì ổng phải là chồng của mẹ mày chứ...
Thằng bé hồ nghi lẫn lộn, tuy vậy nó vẫn gân cổ.
- Không biết!!! Ổng là cha tao đó.
Tên nhóc chế nhạo.
- Không phải đâu cưng.
Thằng bé cúi đầu, cắm cổ đi thẳng đến lò rèn nơi chàng làm việc. Lò rèn nằm khuất dưới
bóng cây. Bên trong tờ mờ, ánh lửa đỏ trong lò rọi sáng khuôn mặt năm người thợ đang đập ầm ỉ
xuống cái đe. Họ quần quật cạnh ngọn lửa bốc cháy, và cặp mắt đổ trên miếng thép nóng rực
dưới tay nện. Thằng bé âm thầm bước vào không ai để ý. Nó đưa tay kéo áo chàng. Khi chàng
quay lại thì bọn thợ cũng ngừng tay, theo dõi. Sau một phút yên lặng, thằng bé đỏ mặt, rụt rè.
- Chú, cho con biết tại sao nó nói chú không phải là cha của con.
- Nó bảo sao...
- Nó nói chú không phải là chồng của mẹ.
Chẳng ai dám mở miệng cười. Chàng đứng chịu trận, một tay ôm đầu. Chàng chỉ biết
ngậm câm. Bốn người bạn cứ nhìn trừng chàng như người khổng lồ đang theo dõi con chuột tí
hon. Thằng bé sốt ruột. Bất ngờ, một người thợ lên tiếng bằng giọng thông cảm.
- Phải công nhận, mẹ thằng bé là người con gái ngoan và thành thật. Dù lầm lỡ một lần,
nhưng sau đó nàng rất kiên quyết và đầy nghị lực. Nàng sẽ là người vợ xứng đáng.
Ba người bạn gật đầu đồng lòng.
- Đúng vậy.
Người thợ nói tiếp.
- Người con gái vấp ngã đâu phải lỗi chỉ ở mình nàng. Người ta từng hứa cưới nàng. Tôi
còn biết họ là người được trọng vọng, và đã biết lỗi mình làm.
Ba người bạn nhất trí đồng thanh.
- Thật vậy mà.
Người thợ tiếp tục.
- Một mình nuôi dạy đứa con, nàng phải chịu đựng bao nhiêu đắng cay tủi cực. Nước mắt
khóc âm thầm ai hay... Từ đó, không giao du, không qua lại với ai. Chỉ có trời mới hiểu lòng
nàng.
Ba người bạn bảo nhau.
- Không sai!
Mọi người im lặng, chỉ còn tiếng cánh quạt thổi phù phù. Chàng vội vã cúi xuống bảo
thằng bé.
- Con về cho mẹ hay, chú sẽ đến nói chuyện.
Nói xong, chàng đẩy vai thằng bé. Sau đó trở lại cùng đám bạn vùi đầu tiếp tục xuống cái
đe. Họ làm việc vui vẻ hăng say đến khi trời sụp tối. Khi chuông nhà thờ ngân đổ từng hồi rộn
rã, tiếng búa của chàng từng giây từng phút rền vang hơn. Nó ồn ào như chiến thắng vẻ vang.
Mắt đổ vào chiếc lò rực sáng, chàng say sưa với niềm mãnh liệt toé lửa. Trời giăng đầy sao trên
lối về nhà nàng. Tối ấy chàng trịnh trọng mặt chiếc áo đi lễ ngày Chúa Nhật, râu tóc tỉa gọn. Vừa
nghe tiếng gõ ngập ngừng, nàng đã xuất hiện sát sau cánh cửa. Giọng nàng man mác.
- Trời đã tối, anh không nên đến đây.
Chàng muốn trả lời, nhưng chỉ đứng ngậm câm bối rối. Nàng khổ sở thổn thức.
- Anh cũng biết... mình đừng như thế. Tôi không kham nổi.
- Đừng em! Làm vợ anh nhé.
Không có tiếng trả lời, chỉ có bóng người rủ xống và tiếng thân người đổ nhào. Chàng
giơ tay ra, nhảy vội đến. Thằng bé nằm trên giường, nhưng nó chưa ngủ. Nó nghe được tiếng
người hôn nhau. Nó còn nghe giọng mẹ nó mềm nhũn.
Bất ngờ, có bàn tay lực sĩ nhấc nó lên và giọng trìu mến rót vào tai nó.
- Nè con, ngày mai đi học nhớ bảo tụi nó cha con là Philip Remy làm thợ rèn. Đứa nào
láng cháng ông thợ rèn sẽ kéo đứt tai.
Hôm sau đến trường, khi cả lớp chuẩn bị đọc bài thì nó đứng lên. Mặt tái xanh và môi run
run, nhưng nó nói rõ ràng từng chữ.
- Cha tao... cha tao là Philip Remy, làm thợ rèn. Đứa nào láng cháng, cha tao sẽ kéo đứt
tai.
Không một ai trong đám trẻ dám mở miệng cười. Người thợ rèn Philip Remy nổi tiếng
chúng đều biết, và đứa nào cũng đều hãnh diện có người cha oai phong như chàng.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu chuyện “Bố của Simon” là một lát cắt đầy cảm động về tình người, sự cảm thông và hành trình đi tìm chỗ dựa yêu thương của một đứa trẻ thiếu thốn tình cha. Ẩn sau cốt truyện nhẹ nhàng là những thông điệp nhân văn sâu sắc về trách nhiệm, lòng bao dung và khát khao được sống trong một mái ấm trọn vẹn.
Simon là cậu bé sinh ra từ một cuộc tình lầm lỡ. Em lớn lên bên mẹ – một người phụ nữ cam chịu, nghị lực và đầy tự trọng. Cuộc sống của hai mẹ con tưởng như yên bình, nhưng đến khi Simon bước vào trường học, em bắt đầu đối diện với sự khắc nghiệt của xã hội – những lời chế giễu của bạn bè vì “không có cha”. Cậu bé nhỏ bé đã bị tổn thương sâu sắc đến mức tìm đến cái chết. May mắn thay, Philip – một người thợ rèn – đã xuất hiện đúng lúc, đưa Simon về, vỗ về em và quan trọng nhất, là nhận làm cha em.
Tình yêu thương của Philip dành cho Simon không cần danh phận hay huyết thống. Anh âm thầm quan tâm, đồng hành và che chở cho em. Tình cha con giữa họ không bắt đầu từ huyết mạch, mà từ trái tim. Khi Simon bị bạn bè nghi ngờ và chất vấn, cậu đã tìm đến Philip – người duy nhất em tin tưởng. Dù ngập ngừng và lúng túng trước câu hỏi nhạy cảm của cậu bé, Philip không trốn tránh. Anh chọn cách hành động: đến gặp người mẹ, ngỏ lời cầu hôn, mong muốn mang lại cho Simon một mái ấm đúng nghĩa.
Nhân vật người mẹ cũng được khắc họa đầy cảm thông. Dù từng vấp ngã, bà sống kín đáo, giữ gìn phẩm hạnh và âm thầm nuôi dạy con. Bà là hình ảnh của những người phụ nữ mạnh mẽ, chịu đựng, luôn giữ lòng tự trọng trong nghịch cảnh. Lời nhận xét của những người thợ rèn về bà chính là sự minh chứng cho phẩm chất tốt đẹp ấy: “Người con gái vấp ngã đâu phải lỗi chỉ ở mình nàng”, “Chỉ có trời mới hiểu lòng nàng”.
Khoảnh khắc Simon đứng dậy giữa lớp, dõng dạc tuyên bố: “Cha tao là Philip Remy, làm thợ rèn…” là đỉnh cao cảm xúc của câu chuyện. Không còn là một đứa trẻ cúi đầu vì mặc cảm, Simon đã có thể ngẩng cao đầu, tự hào về người cha không cùng máu mủ nhưng giàu tình thương. Hình ảnh “giọng run run nhưng rõ ràng từng chữ” cho thấy sự dũng cảm của em và sức mạnh tinh thần khi được tình thương tiếp thêm sức mạnh.
Qua câu chuyện, tác giả đã gửi gắm thông điệp đầy tính nhân văn: Cha không chỉ là người sinh ra con mà là người thương yêu, chăm sóc, đồng hành và dám chịu trách nhiệm với cuộc đời con. Tình cảm chân thành có thể xóa nhòa mọi định kiến, mọi khoảng cách. Những con người từng tổn thương, từng sai lầm – như mẹ Simon – vẫn xứng đáng được yêu thương và làm lại cuộc đời nếu họ sống ngay thẳng và kiên cường.
“Bố của Simon” không chỉ là câu chuyện cổ tích đời thường giữa đời thực, mà còn là tiếng nói bảo vệ quyền được yêu thương của mọi đứa trẻ, là lời ngợi ca những người cha, người mẹ biết dang rộng vòng tay yêu thương không điều kiện. Và đôi khi, chỉ một người dám đứng ra làm điều đúng – như Philip – cũng đủ để thay đổi số phận của cả một con người nhỏ bé.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin