

Viết đoạn văn (khoảng 200) chữ ghi lại cảm xúc của em về bài thơ sau:
Ăn một bát cơm
Nhớ người cày ruộng
Ăn đĩa rau muống
Nhớ người đào ao
Ăn một quả đào
Nhớ người vun gốc;
Ăn một con ốc
Nhớ người đi mò
Sang đò
Nhớ người chèo chống
Nằm võng
Nhớ người mắc dây
Đứng mát gốc cây
Nhớ người vun gốc.
(Đồng dao nhớ ơn, theo thivien.net)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`=>` Bài thơ “Đồng dao nhớ ơn” đã để lại trong em những cảm xúc thật sâu sắc và ấm áp. Với những hình ảnh quen thuộc, giản dị trong đời sống hằng ngày như bát cơm, đĩa rau, quả đào, con ốc, chiếc võng hay gốc cây…, bài thơ nhắc nhở em về công sức lao động thầm lặng của biết bao con người. Mỗi câu thơ ngắn gọn, giàu hình ảnh như những lời thủ thỉ, tự nhiên mà chan chứa tình cảm biết ơn. Qua đó, em hiểu rằng không có điều gì trên đời là tự nhiên có được, mọi thứ chúng ta hưởng thụ đều là kết quả của sự vất vả, hy sinh. Ăn cơm phải nhớ người cày ruộng, sang đò phải nhớ người chèo chống `-` đó không chỉ là bài học về lòng biết ơn mà còn là cách sống đẹp cần được nuôi dưỡng từ những điều nhỏ bé. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, khiến em thêm trân trọng những điều giản dị quanh mình và biết ơn những người lao động đã âm thầm làm nên cuộc sống bình yên này.
`\color{#211551}{˚⟡h}\color{#3A2885}{uo}\color{#103667} {ng}\color{#205AA7}{gia}\color{#008489}{ng}\color{#6EC3C9} {k9⟡˚}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin