

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc trình thầm lặng phía hoàng hôn.
......ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
(Đỗ Trung Quân,Mẹ,1986)
Câu 1:Xác định thể thơ?
Câu 2:Nhân vật trữ tình trong đoạn thơ là ai?
Câu 3:Những câu thơ sau cho thấy nhà thơ đã nhận ra được điều gì?
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
.......
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Câu 4:Chỉ ra và làm rõ tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng trong hai câu thơ sau:
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Câu 5:Tình cảm, suy tư nào của nhà thơ được bộc lộ trong đoạn trích trên khiến em đồng cảm sâu sắc nhất?
Câu 6:Theo em, qua đoạn thơ tác giả muốn gửi đến người đọc những thông điệp gì?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bảng tin