

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Trong cuộc sống, ai rồi cũng có một “chuyến đi cuối cùng” hành trình rời khỏi cõi đời để trở về với cội nguồn. Nhưng điều khiến con người trở nên đáng quý không phải là họ sống bao lâu, mà là cách họ đối diện với cái chết. Truyện ngắn “Chuyến đi cuối cùng” của Hoàng Công Danh là một tác phẩm giàu cảm xúc, kể về những ngày cuối đời của một người ông, qua đó thể hiện tình cảm gia đình sâu sắc, sự nhân hậu và lòng tự trọng của con người Việt Nam.
Truyện xoay quanh nhân vật người ông, một người hiền lành, lặng lẽ và giàu tình cảm. Khi phát hiện mình bị khối u nơi mang tai, ông không hoảng loạn hay kêu than mà giữ im lặng, giấu bệnh để con cháu không lo lắng. Cách ứng xử ấy thể hiện phẩm chất đáng quý của những người lớn tuổi: luôn nghĩ cho người khác, âm thầm chịu đựng nỗi đau của riêng mình. Với ông, cái chết không phải là sự kết thúc bi thảm mà là “chuyến đi cuối cùng” một hành trình nhẹ nhàng, bình thản trở về với tổ tiên.
Người ông trong truyện không chỉ đáng kính mà còn rất giàu tình yêu thương. Ông luôn quan tâm, gần gũi với cháu nội, dành cho đứa cháu nhỏ những tình cảm ấm áp. Hình ảnh ông muốn tự đạp xe cùng cháu đi thăm quê, đi viếng mộ bà như một “chuyến đi cuối” đầy ý nghĩa khiến người đọc xúc động. Ở đó, ta thấy một tấm lòng thủy chung son sắt với người vợ đã khuất, một tình cảm gia đình sâu nặng mà không lời nào tả hết. Chuyến đi ấy không chỉ là hành trình chia tay cuộc đời, mà còn là hành trình trở về với yêu thương về với quê hương, về với ký ức, về với chính mình.
Tác phẩm không có nhiều biến cố dữ dội, nhưng lại khiến người đọc rung động bởi dòng tâm lý chân thật của nhân vật. Những chi tiết nhỏ như khối u đau nhói, ánh mắt nhìn ra xa xăm, cơn mưa, buổi chiều lặng lẽ đều chứa đựng sự cô đơn và trăn trở. Đặc biệt, khoảnh khắc ông bình thản ngồi bên cháu, nghĩ về chuyến đi cuối cùng, là một chi tiết rất nhân văn. Nó thể hiện thái độ sống tích cực: đối diện với cái chết không phải trong sợ hãi, mà bằng sự thanh thản, nhẹ nhõm của người đã sống trọn tình, trọn nghĩa.
Nghệ thuật kể chuyện của Hoàng Công Danh rất tinh tế. Tác giả không dùng những lời triết lý cao siêu, mà để cảm xúc tự nhiên tuôn chảy qua lời kể giản dị, gần gũi. Giọng văn nhẹ nhàng, pha chút trầm buồn, khiến người đọc như nghe thấy hơi thở của đời sống. Những chi tiết mang tính biểu tượng như “chiếc xe đạp”, “con đường về quê”, “ngôi mộ của bà” đều gợi liên tưởng về hành trình cuối của đời người, vừa đau thương vừa ấm áp.
Thông qua câu chuyện cảm động này, nhà văn muốn gửi gắm một thông điệp sâu sắc: hãy biết trân trọng sự sống, trân quý người thân khi còn có thể. Cái chết là điều không tránh khỏi, nhưng cách con người đối diện với nó mới thể hiện giá trị thật của đời sống. Người ông trong truyện ra đi trong bình yên, để lại phía sau niềm thương nhớ và bài học về lòng nhân hậu, tự trọng, và tình yêu thương gia đình vô bờ.
“Chuyến đi cuối cùng” là một truyện ngắn giản dị mà xúc động, khơi dậy trong lòng người đọc niềm cảm phục và suy ngẫm. Nó khiến ta biết yêu thương nhiều hơn, sống tử tế hơn, để khi đến “chuyến đi cuối cùng” của chính mình, ta cũng có thể mỉm cười, vì đã sống một đời có ý nghĩa.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Truyện ngắn "Chuyến đi cuối cùng" của Hoàng Công Danh là một tác phẩm xúc động viết về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cảm giữa ông và cháu. Nhân vật người ông trong truyện hiện lên không chỉ với hình ảnh một người già yếu sắp đi đến đoạn cuối của cuộc đời, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương, của sự hy sinh thầm lặng và lòng kiên nhẫn vô bờ bến dành cho gia đình, cho đứa cháu nội thân yêu.
Trước hết, người ông hiện lên với dáng vẻ tiêu biểu của một người già cô đơn, gắn bó với chiếc xe đạp cũ và những chuyến đi đến nơi ông gọi là “nhà mình” – nghĩa trang, nơi có phần mộ của người vợ quá cố. Hành động ông tự đạp xe đi thăm mộ bà cho thấy một tấm lòng chung thủy, son sắt, sâu nặng nghĩa tình. Tuy tuổi cao sức yếu, nhưng ông vẫn cố gắng thực hiện đều đặn “chuyến đi cuối cùng” ấy như một cách gìn giữ kỉ niệm, như một thói quen thiêng liêng không thể thiếu trong cuộc sống.
Không chỉ giàu tình nghĩa với người đã khuất, ông còn là người rất thương cháu. Khi biết mình không còn sống được bao lâu, ông đã chọn cách im lặng, giấu bệnh để không làm phiền con cháu. Dù yếu, ông vẫn kiên quyết từ chối ở lại bệnh viện, mà muốn được trở về quê, nơi ông cảm thấy gần gũi, ấm áp hơn – bởi đó là nơi chôn nhau cắt rốn, là chốn yên nghỉ cuối cùng. Tình cảm ông dành cho cháu thể hiện rõ qua việc ông cố gắng chờ người cháu nội đưa về quê, như một mong muốn sau cùng: được đi “chuyến đi cuối cùng” với đứa cháu của mình. Trong ánh mắt và cử chỉ, ta thấy được sự dịu dàng, bao dung và niềm hạnh phúc nhỏ bé khi ông cảm nhận được sự hiện diện, sự yêu thương của người thân.
Tác giả Hoàng Công Danh đã rất tinh tế khi khắc họa hình ảnh người ông bằng những chi tiết bình dị mà cảm động. Giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng giúp người đọc cảm nhận được những rung động chân thật nhất của một con người sắp giã biệt cõi đời nhưng vẫn nặng tình, nặng nghĩa. Hình ảnh người ông chính là lời nhắc nhở chúng ta về giá trị của tình thân, về lòng biết ơn và sự trân trọng những người thân yêu bên cạnh mình.
Tóm lại, nhân vật người ông trong "Chuyến đi cuối cùng" là biểu tượng đẹp của tình yêu thương gia đình, của lòng chung thủy và sự hy sinh thầm lặng. Ông không chỉ là nhân vật chính của truyện, mà còn là đại diện cho lớp người già giàu tình cảm, sống nghĩa tình và luôn mong mỏi sự đoàn tụ, yêu thương từ con cháu. Truyện ngắn đã để lại trong lòng người đọc nhiều suy ngẫm về lẽ sống, về cách ta đối xử với những người thân yêu khi còn có thể.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin