

cứuuu mai thi rui
MỘT THỨ QUÀ CỦA LÚA NON: CỐM
(Thạch Lam)
[…] Trong cái vỏ xanh kia, có một giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn hoa cỏ. Dưới ánh nắng, giọt sữa dần dần đông lại, bông lúa ngày càng cong xuống, nặng vì cái chất quý trong sạch của Trời.
Đợi đến lúc vừa nhất, mà chỉ riêng những người chuyên môn mới định được, người ta gặt mang về. Rồi đến một loạt cách chế biến, những cách thức làm truyền từ đời này sang đời khác, một sự bí mật trân trọng và khe khắt giữ gìn, cái cô gái Vòng làm ra thứ cốm dẻo và thơm ấy. Tất nhiên là nhiều nơi cũng biết cách thức làm cốm, nhưng không có đâu làm được hạt cốm dẻo, thơm và ngon được bằng ở làng Vòng, gần Hà Nội. Tiếng cốm Vòng đã lan khắp tất cả ba kì, và đến mùa cốm, các người của Hà Nội 36 phố phường vẫn thường ngóng trông cô hàng cốm xinh xinh, áo quần gọn ghẽ, với cái dấu hiệu đặc biệt là cái đòn gánh hai đầu cong vút lên như chiếc thuyền rồng...
Cốm là thức quà riêng biệt của đất nước, là thức dâng của những cánh đồng lúa bát ngát xanh, mang trong hương vị tất cả cái mộc mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam. Ai đã nghĩ đầu tiên dùng cốm để làm quà sêu Tết?. Không gì còn hợp hơn với sự vương vít của tơ hồng, thức quà trong sạch, trung thành như các việc lễ nghi. Hồng cốm tốt đôi... Và không bao giờ có hai màu lại hoà hợp hơn được nữa: màu xanh tươi của cốm như ngọc thạch quý, màu đỏ thắm của hồng như ngọc lựu già. Một thứ thanh đạm, một thứ ngọt sắc, hai vị nâng đỡ nhau để hạnh phúc được lâu bền. (Thật đáng tiếc khi chúng ta thấy những tục lệ tốt đẹp ấy mất dần, và những thức quý của đất mình thay dần bằng những thức bóng bẩy hào nháng và thô kệch bắt chước người ngoài: những kẻ mới giàu vô học có biết đâu mà thưởng thức được những vẻ cao quý kín đáo và nhũn nhặn?)
Cốm không phải thức quà của người vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ. Lúc bấy giờ ta mới thấy thu lại cả trong hương vị ấy, cái mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ: trong màu xanh của cốm, cái tươi mát của lá non, và trong chất ngọt của cốm, cái dịu dàng thanh đạm của loài thảo mộc…
(Thạch Lam, Hà Nội băm sáu phố phường, NXB Đời nay, Hà Nội, 1943)
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1. Xác định đề tài của đoạn trích.
Câu 2. Tìm chi tiết miêu tả cách thưởng thức cốm trong đoạn văn sau: Cốm không phải thức quà của người vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ. Lúc bấy giờ ta mới thấy thu lại cả trong hương vị ấy, cái mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ: trong màu xanh của cốm, cái tươi mát của lá non, và trong chất ngọt của cốm, cái dịu dàng thanh đạm của loài thảo mộc…
Câu 3. Nêu tác dụng của biện pháp tu từ so sánh được sử dụng trong câu sau: Hồng cốm tốt đôi... Và không bao giờ có hai màu lại hoà hợp hơn được nữa: màu xanh tươi của cốm như ngọc thạch quý, màu đỏ thắm của hồng như ngọc lựu già.
Câu 4. Nêu nội dung chính của đoạn trích.
Câu 5. Thông qua đoạn trích, anh/chị rút ra được thông điệp gì?
Câu 6. Qua đoạn trích, anh/chị hãy có suy nghĩ gì về ý nghĩa của việc giữ gìn, phát huy những giá trị vật chất, tinh thần của quê hương.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1:
- Đề tài: ca ngợi món quà từ thiên nhiên, mang lại giá trị tốt đẹp về văn hóa.
Câu 2:
- Chi tiết miêu tả các thưởng thức:
+ "Không phải thức quà của người vội"
+ "Ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ"
=> ăn cốm thưởng thức, nhâm nhi từng chút để cảm nhận được toàn bộ vị ngon.
Câu 3:
- BPTT so sánh: "màu xanh tươi của cốm"-"ngọc thạch quý"; "màu đỏ thắm của hồng"-"ngọc lựu già"
=> Tác dụng: Làm nổi bật lên vẻ đẹp của cốm và hồng khi so sánh với những loại ngọc quý. Từ đố tôn vinh sự hài hòa giữa nghệ thuật ẩm thực và thẩm mĩ.
Câu 4:
- Nội dung chính: Ca ngợi vẻ đẹp, hương vị thanh nhã của cốm-một thứ đặc sản mùa Hà Nội. Qua đây, đã thể hiện được tình yêu sâu sắc với thiên nhiên, những đặc sẳn văn hóa, truyền thống dân tộc.
Câu 5:
- Thông điệp mà em rút ra được:
+ Biết trân trọng những giá trị văn hóa mà cha ông để lại, đó là đại điện cho bộ mặt của mỗi nơi. Biết lưu giữ, trân trọng và truyền lại cho những thế hệ sau.
Câu 6:
Qua đoạn trích trong bài "Một thứ quà của lúa non: Cốm" của Thạch Lam, đã cho em thấy việc giữ gìn và phát huy những giá trị vật chất, tinh thần của quê hương là vô cùng quan trọng và ý nghĩa. Trước hết là gìn giữ hồn cốt văn hóa dân tộc, bởi lẽ giữ gìn những món ăn truyền thống chính là giữ gìn bản sắc, giữ lấy ký ức, hồn cốt của quê hương. Từ đó phát huy giá trị tinh thần trong cuộc sống hiện đại.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin