

Mẹ tôi sinh tôi ở thành phố, lúc tôi được bố mẹ cho về quê thì ông nội tôi đã mất rồi. […] Bà dẫn tôi ra vườn, đến cạnh cái bể đựng nước, chỉ vào cây mít:
- Ông mất từ ngày nó chưa ra quả.
Tới giữa vườn, bà trỏ cây nhãn:
- Lúc ông đi, nó mới cao bằng cháu.
Ra bờ ao, có cây sung cành lá rùm ròa, thân cây ngả ngả, nhoài là là, xòa lá cành xuống gần mặt nước, bà kể:
- Cây này ông trồng, rồi ông uốn nó xuống để cho cá ăn sung. Bố cháu ngày bé cứ cưỡi lên thân cây như cưỡi ngựa ấy. Có bận lăn tòm xuống ao, ướt như chuột.
[…]. Nhìn sang bên kia, viền quanh bờ ao là cả một bờ tre bao kín.
- Tre ông trồng đấy - bà bùi ngùi - ông định làm lại cái bếp. Tre chưa kịp đảnh cây thì ông ra đồng nằm.
Mộ ông kề bên mảnh ruộng hai sào của nhà giữa cánh đồng. Vi vu gió là gió. Lui vào phía trong bờ ao vài bước chân, là cây táo ngọt, quả nhon nhon bằng đầu ngón tay giữa của trẻ con, ăn ngọt đến no thì thôi. Bà bảo:
- Táo có gai, nhưng quả nó lành. Muốn ăn phải chọc cho rơi xuống, không trèo được, không lo trẻ bị ngã. Vì thế ông trồng cho vui vườn.
Vườn của ông theo lời chỉ dẫn của bà tôi, có nhiều thứ cây.
[…]. Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao. Dù chỉ hoàn toàn là tưởng tượng, nhưng bóng hình ông không thể nhạt nhòa khi cây vườn còn mãi mãi xanh tươi. Cảnh trí và sự sắp đặt các loại cây, từng loại cây đều là có chủ định và có khoa học. Tết đến, hoa mận nở trắng. Đầy vườn lá xanh non. Sang xuân, thì hoa bưởi, hoa chanh, hoa nhãn. Mẫu đơn thì đơm bông cả bốn mùa. Các Tết được sống ở quê, đêm giao thừa nào bà tôi cũng đặt một mâm cúng lên mặt bể nước để vái vọng trời đất và mời ông trở về vui với con cháu cho cây vườn đỡ nhớ, cho cửa nhà yên vui...
Đến tận bây giờ tôi không sao quên được. Mảnh vườn ấy là Vườn ông - Vườn xuân… (Vườn ông vườn xuân, Phong Thu, NXB Kim Đồng, 2015, tr.83 - 86)
Câu 1. Văn bản sử dụng ngôi kể nào?
Câu 2. Theo văn bản, vì sao ông tôi trồng cây táo trong vườn?
Câu 3. Nêu tác dụng của phó từ trong câu văn sau:
Vào vườn, tôi nhớ đến ông và tự hình dung ra ông đã trồng cây, cặm cụi vun xới ra sao.
Câu 4. Nhận xét về tình cảm của nhân vật tôi dành cho người ông của mình.
Câu 5. Từ văn bản, em rút ra bài học gì về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Giải thích các bước giải:
$\text{Câu 1 :}$
- Văn bản sử dụng $\text{ngôi kể thứ nhất ( tôi)}$
$\text{Câu 2 :}$
- Theo văn bản, ông trồng cây táo trong vườn vì táo có gai, nhưng quả lành, ông muốn trồng cho vui vườn và để trẻ con có quả ăn mà không lo bị ngã khi trèo cây.
$\text{Câu 3 :}$
$\text{Tác dụng :}$
- Chỉ thời gian: Cho thấy hành động "trồng cây, cặm cụi vun xới" của ông đã xảy ra trong quá khứ.
- Nhấn mạnh: Nhấn mạnh sự việc ông đã từng làm việc đó, thể hiện sự tưởng nhớ và hình dung của nhân vật "tôi" về ông.
$\text{Câu 4 :}$
- Nhân vật "tôi" dành cho người ông của mình tình cảm yêu thương, kính trọng và ngưỡng mộ rất sâu sắc. Mặc dù chưa từng gặp ông, nhưng qua lời kể của bà và những kỷ vật ông để lại (như khu vườn), "tôi" vẫn cảm nhận được sự quan tâm của ông. "Tôi" nhớ đến ông, hình dung về những việc ông đã làm, và trân trọng những gì ông đã tạo dựng. Tình cảm này thể hiện sự gắn bó và lòng biết ơn của "tôi" đối với người ông đã khuất.
$\text{Câu 5 :}$
Từ văn bản , em rút ra được bài học là con người có thể tạo dựng, vun xới thiên nhiên (trồng cây, chăm sóc vườn tược), và ngược lại, thiên nhiên mang lại cho con người những giá trị vật chất (hoa trái) và tinh thần (niềm vui, sự thanh thản, ký ức). Việc trân trọng và bảo vệ thiên nhiên cũng là cách để con người thể hiện tình cảm, tưởng nhớ về những người thân yêu đã khuất.
`\color{pink}\text{Hoanghuy- hoidap247}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

`ttcolor{#ffb6b6}{#KThw}`
Câu `1:`
`-` Văn bản trên sử dụng ngôi kể thứ nhất
`->` Người kể xưng ''tôi'', thuật lại câu chuyện hay sự việc của chính mình.
Câu `2:`
`-` Theo văn bản, ông nhân vật ''tôi'' trồng cây táo trong vườn vì: Cây táo là một cây có gai nhưng quả nó lành. Nếu muốn ăn phải chọc cho rơi xuống, không trèo được nên đảm bảo trẻ không bị ngã.
Câu `3:`
`-` Phó từ trong câu văn trên: đã
`->` Tác dụng của phó từ ''đã'': góp phần diễn đạt tròn vẹn nội dung câu văn, biểu thị sự việc xảy ra trong quá khứ hoặc trước thời điểm nói.
Câu `4:`
`@` Nhận xét về tình cảm của nhân vật tôi dành cho người ông của mình: Nhân vật ''tôi'' từ khi sinh thành đến thời điểm hiện tại dù chưa từng gặp người ông nội của mình bao giờ nhưng vẫn luôn dành cho ông muôn vàn sự kính trọng, tình yêu thương và niềm nể phục mãnh liệt; có lẽ là nhờ sợi dây ruột thịt đã liên kết những tâm hồn ấy với nhau. Nhân vật ''tôi'' khi lắng nghe những lời kể của bà về ông, về khu vườn gắn bó mật thiết với ông đã không khỏi xao xuyến, tự hình dung trong đầu cảnh tượng ông trồng cây, cặm cụi vun xới những tấc đất. Tình cảm của nhân vật dành cho ông là một sự chân thành, dẫu chỉ là tưởng tượng nhưng vẫn tạc vào trong kí ức, in sâu vào trong tâm trí.
Câu `5:`
`@` Từ văn bản, em rút ra bài học về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên:
`+)` Con người và thiên nhiên từ thuở xa xưa đã có mối duyên tình nặng nợ với nhau, là hai biểu tượng không thể tách rời, luôn luôn xuất hiện, gắn bó với nhau; đó là một sự liên kết rất bền chặt, thiêng liêng, sống mãi theo thời gian và năm tháng.
`+)` Thiên nhiên là niềm vui giản dị mà lớn lao của con người và con người là nguồn sống mạnh mẽ, tô điểm cho bức tranh, cho cảnh sắc thiên nhiên thêm sinh động.
`+)` Mối quan hệ giữa nhân loại và thiên nhiên không hề phức tạp mà diễn ra một cách vô cùng tự nhiên. Nhưng nếu con người không biết quý trọng và bảo tồn những gì mẹ thiên nhiên ban tặng, đôi khi những mâu thuẫn, trục trặc sẽ để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin
8
1005
13
ohhh