

Đọc đoạn trích sau:
MẸ VẮNG NHÀ - Nguyễn Thi - Tóm tắt phần đầu: Gió ngoài sông Hậu thổi lồng lộng. Đã mấy ngày liền, sáng nào cũng mưa. Nắng lên làm cho trời cao và trong xanh.
Con Bé lại leo lên ngọn dừa. Nó đứng hẳn trên một bẹ lá, nhòm ra xa. Gió và nắng trên cao đã làm mắt nó long lanh ướt. Nó lắng nghe những âm thanh dội lại từ phía trước mặt. Tiếng bom nổ, tiếng rít của máy bay phản lực, tiếng đò máy chạy ngoài sông, tiếng trời chuyển kéo dài… Tất cả đều dậy lên rồi chìm đi ngay trong khoảng không bao la của buổi ban trưa. Nó đang chờ những tiếng nổ rõ hơn. Đó là những tiếng súng trường thường mở đầu cho một trận đánh, nghe chắc như tiếng chày nện đất rất quen thuộc của chị em nó. Ờ những tiếng ấy sao mãi chưa nổi lên.
Đêm hôm kia má nó ghé về nhà một lần. Nước mưa đọng dưới cằm má nó như những giọt mồ hôi lúc nó đứng trên dãy khoai. Má ôm lấy thằng em nhỏ, tấm choàng của má nó đụng vào mặt con Bé mát lạnh. Thằng em thiu thiu ngủ, má lật đật đi mở hầm lấy đạn nhét đầy thắt lưng và bụng súng rồi lại đi. Trước khi ra sân má vuốt tóc con Bé dặn:
- Ở nhà nấu cơm đừng chắt nước kẻo bị phỏng nghen! Mai má về.Con Bé nghe tiếng má phóng qua cái mương trước nhà rồi mất đi trong tiếng đại bác rền rĩ và tiếng mưa. Nó nghĩ, cái cầu trơn nên má nhảy qua mương đi cho lẹ. Sáng nay má lại đi qua nhà. Má ngồi xuồng cùng các cô du kích. Tiếng má gọi dậy lên từ xa. […] Chị em con Bé vỗ tay hoan hô lại má và các cô, cái thuyền đầy lá ngụy trang, lô nhô đầu súng, trôi khuất sau lùm cây te tua vì đạn đại bác còn sót lại những cánh hoa giành giành trắng muốt. Từng cuộn nước xoáy do mái dằm bơi nặng tay của má in lại trên mặt rạch.
Con Bé chờ nghe tiếng súng nổ. Từ sáng tới giờ nó đã leo lên đó mấy lần .[…] Con bé nhìn về phía đó. Nơi trước đây có những đốm vàng của các rẫy khoai, những đường viền xanh của những vườn cây mà nó biết rất rõ ở đó có những cây bưởi vẫn trổ bông trắng, những đám mía tây đánh lá, những hàng dừa xiêm với tay đụng trái và những rặng mãng cầu trĩu quả. Bom đạn giặc đã xóa đi tất cả. Bây giờ trong tàn rụi đó, chỉ còn thấy nóc gác chuông nhà thơ Bà Mi nhọn hoắt như một lưỡi dao lấp lóa trong nắng bên cạnh cái bóng chuồng cu đen đúa của đồn dân vệ. Xa hơn nữa là cái lằn sông cái, mây như từng tảng núi đá vỡ ra đang sà mình xuống đó. Lát nữa súng sẽ nổ ở hướng đó, nó biết vậy, đó là mặt trận của má và các cô…
Tóm tắt phần cuối: Bốn chị em ở nhà với nội Sáu. Hàng ngày, con Bé leo lên ngọn dừa hướng về phía trường học, về nơi má và các cô du kích đang chiến đấu để chờ tin. Bốn chị em mong nhớ mẹ, khao khát được gặp mẹ nhưng không quên nhiệm vụ học bài do “cô giáo Bé” giao cho. Khi có tiếng súng quân ta, con bé lập tức trèo lên ngọn dừa chờ tin. Ngày mẹ trở về, bốn chị em hạnh phúc chạy theo mẹ “như lũ gà con”. Trường học được dựng lại, con bé dắt đàn em đến trường…(Trích “Mẹ vắng nhà” – Nguyễn Thi, Truyện ngắn Việt Nam 1945 – 1985, NXB Văn học, 1985, tr.399)
* Chú thích:Nguyễn Thi là một trong những cây bút văn xuôi hàng đầu của văn nghệ giải phóng miền Nam thời kì kháng chiến chống Mĩ. Văn Nguyễn Thi vừa giàu chất hiện thực chiến tranh, vừa đằm thắm trữ tình với ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ. Truyện ngắn “Mẹ vắng nhà” được viết năm 1966 lúc cuộc kháng chiến diễn ra ác liệt.Trả lời các câu hỏi (trình bày ngắn gọn):
C1 : cụm từ con bé nghĩ trong câu "Con bé nghĩ, cái cầu trơn nên mẹ nhảy qua mương cho lẹ'' là thành phần gì trong câu ?
C2 : Nêu tác dụng yếu tố miêu tả trong đoạn văn sau : "Con Bé chờ nghe tiếng súng nổ. Từ sáng tới giờ nó đã leo lên đó mấy lần .[…] Con bé nhìn về phía đó. Nơi trước đây có những đốm vàng của các rẫy khoai, những đường viền xanh của những vườn cây mà nó biết rất rõ ở đó có những cây bưởi vẫn trổ bông trắng, những đám mía tây đánh lá, những hàng dừa xiêm với tay đụng trái và những rặng mãng cầu trĩu quả. Bom đạn giặc đã xóa đi tất cả. Bây giờ trong tàn rụi đó, chỉ còn thấy nóc gác chuông nhà thơ Bà Mi nhọn hoắt như một lưỡi dao lấp lóa trong nắng bên cạnh cái bóng chuồng cu đen đúa của đồn dân vệ. Xa hơn nữa là cái lằn sông cái, mây như từng tảng núi đá vỡ ra đang sà mình xuống đó. Lát nữa súng sẽ nổ ở hướng đó, nó biết vậy, đó là mặt trận của má và các cô…"
C3 : Qua nhân vật Bé em có suy nghĩ như thế nào về lòng yêu nước của tuổi thơ trong thời chiến ?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài làm :
C1: Cụm từ "con Bé nghĩ, cái cầu trơn nên mẹ nhảy qua mương cho lẹ" là thành phần trạng ngữ chỉ lý do trong câu. Thành phần này giải thích lý do tại sao con Bé lại nghĩ mẹ nhảy qua mương thay vì đi cầu. Cụm từ này thể hiện sự quan sát và suy nghĩ của con Bé về tình huống cụ thể mà mẹ đang đối mặt. Nó cho thấy sự tinh ý và sự lo lắng của nhân vật nhỏ về nguy hiểm mà mẹ có thể gặp phải khi đi qua cầu trong hoàn cảnh chiến tranh, nơi mọi thứ đều có thể bất ngờ xảy ra. Sự chú ý đến việc cầu trơn và mẹ phải "nhảy qua mương cho lẹ" không chỉ là hành động thực tế mà còn là cách con Bé suy nghĩ, phản ánh tâm lý trẻ con trong môi trường đầy khó khăn và hiểm nguy.
C2: Yếu tố miêu tả trong đoạn văn đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc xây dựng không gian và tâm trạng của nhân vật. Đoạn miêu tả "Con Bé chờ nghe tiếng súng nổ. Từ sáng tới giờ nó đã leo lên đó mấy lần" mô tả sự mong đợi, căng thẳng và lo lắng của con Bé khi chờ đợi tin tức từ mẹ và các cô du kích. Các hình ảnh như "những đốm vàng của các rẫy khoai, những đường viền xanh của những vườn cây" không chỉ gợi lên một cảnh vật yên bình, tươi đẹp trước chiến tranh mà còn làm nổi bật sự thay đổi đột ngột trong môi trường sống do ảnh hưởng của bom đạn. Những cảnh vật tưởng chừng như thân quen, gần gũi, như "cây bưởi vẫn trổ bông trắng," "đám mía tây," "hàng dừa xiêm," giờ đây chỉ còn là những tàn tích đổ nát do chiến tranh.
Cảnh vật tàn phá ấy được miêu tả một cách chi tiết và sinh động với hình ảnh "nóc gác chuông nhà thơ Bà Mi nhọn hoắt như một lưỡi dao lấp lóa trong nắng," "cái bóng chuồng cu đen đúa của đồn dân vệ," làm nổi bật sự tàn bạo của chiến tranh và sự biến dạng của cảnh vật vốn đã từng thân thuộc. Việc miêu tả "mây như từng tảng núi đá vỡ ra đang sà mình xuống đó" không chỉ gợi lên hình ảnh thiên nhiên bị phá vỡ, mà còn mang hàm ý về sự đe dọa, nguy hiểm của chiến tranh đang bao trùm khắp nơi. Tất cả những yếu tố miêu tả này đều góp phần làm nổi bật sự thay đổi môi trường sống của nhân vật, khắc họa sự đối đầu giữa cuộc sống yên bình và sự tàn phá của chiến tranh. Đồng thời, chúng cũng làm nổi bật tâm trạng lo âu, chờ đợi của con Bé và những cảm xúc dâng trào trong bối cảnh chiến tranh.
C3: Qua nhân vật con Bé, chúng ta có thể cảm nhận sâu sắc lòng yêu nước của tuổi thơ trong thời chiến. Dù còn nhỏ, con Bé đã rất nhạy cảm với tình hình chiến sự, luôn chờ đợi những thông tin về mẹ và các cô du kích. Những hành động nhỏ như leo lên ngọn dừa để quan sát và lắng nghe những tiếng súng nổ, hay chờ đợi tin tức từ mẹ, thể hiện một tâm hồn nhạy cảm nhưng mạnh mẽ của một đứa trẻ trong thời chiến. Dù mẹ vắng nhà và chiến tranh gây ra muôn vàn khó khăn, con Bé vẫn thể hiện lòng yêu nước sâu sắc qua sự kiên nhẫn, chờ đợi và sự quan tâm đến việc học hành.
Con Bé không chỉ lo lắng cho mẹ mà còn rất chăm chỉ học bài, dù không có sự hỗ trợ đầy đủ. Cho thấy tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của tuổi thơ trong thời chiến. Con Bé biết rằng dù cuộc sống có khó khăn thế nào, việc học và bảo vệ đất nước vẫn là nhiệm vụ quan trọng. Dù mẹ vắng nhà, con Bé vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mà “cô giáo Bé” giao cho, thể hiện sự trưởng thành và trách nhiệm ngay cả khi còn nhỏ.
Hơn nữa, nhân vật Bé luôn giữ niềm tin vào chiến thắng và mong muốn được đoàn tụ với mẹ. Đó là biểu hiện của sự kiên cường và lòng yêu nước, niềm tin vào tương lai chiến thắng của nhân dân và quân đội ta. Trong lòng con Bé, dù có thiếu thốn tình cảm và vật chất, tình yêu đối với mẹ, đối với Tổ quốc và sự hi sinh của những người lính vẫn luôn là động lực mạnh mẽ giúp em vượt qua khó khăn. Hình ảnh con Bé "như lũ gà con" chạy theo mẹ khi mẹ trở về không chỉ thể hiện sự hạnh phúc của đứa trẻ khi được gặp lại mẹ mà còn là biểu tượng của niềm vui, hy vọng và sự đoàn tụ trong chiến tranh.
Qua nhân vật con Bé, ta thấy được sự kiên cường của tuổi thơ trong thời chiến, không chỉ thể hiện ở lòng yêu nước sâu sắc mà còn là sự trưởng thành vượt bậc trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Những đứa trẻ như con Bé là biểu tượng của niềm tin, hy vọng vào chiến thắng và tương lai tươi sáng, dù phải đối mặt với sự tàn phá của chiến tranh.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Câu `1:`
`-` Cụm từ "con bé nghĩ" là thành phần chủ ngữ trong câu.
Câu `2:`
`-` Yếu tố miêu tả trong đoạn văn giúp người đọc cảm nhận rõ sự đối lập giữa cảnh quê hương yên bình trước kia và hiện thực tàn phá do chiến tranh. Qua đó, làm nổi bật nỗi nhớ, sự mất mát trong tâm hồn con Bé, đồng thời thể hiện sâu sắc tình yêu quê hương và khát vọng hòa bình.
Câu `3:`
`=>` Qua nhân vật Bé, em cảm nhận được lòng yêu nước của tuổi thơ trong thời chiến rất sâu sắc, mạnh mẽ. Dù còn nhỏ, Bé luôn dõi theo mẹ, quan tâm đến chiến sự, sẵn sàng thay mẹ chăm lo cho các em và không quên nhiệm vụ học tập. Tình cảm gia đình hòa quyện với tình yêu quê hương đã làm nên vẻ đẹp kiên cường, giàu trách nhiệm của trẻ em trong kháng chiến.
`\color{#1B4F93}{hu}\color{#205AA7}{on}\color{#426EB4} {gg}\color{#7388C1}{ia}\color{#94AAD6}{ng}\color{#BFCAE6} {k9}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin