

Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) bày tỏ suy nghĩ của em về hình tượng người mẹ trong truyện ngắn “Mẹ tôi” được nêu ở phần đọc – hiểu.:Có người bạn nhỏ, tên cậu ấy là Lâm. Nhà Lâm đông anh em nên mọi thứ so với bạn bè không thể nào bằng được. Bạn khác mất chiếc bút máy thì lập tức bố mẹ đã mua cho chiếc mới ngay, với Lâm thì không. Cái bút bi mà cậu ấy đang viết từ mấy tháng nay, chỉ thay ruột còn cái vỏ vẫn tốt. Lâm còn biết chữa khi bút bị tắc mực. Tôi có hỏi sao cậu ấy cẩn thận, tiết kiệm thế? Lâm trả lời:
- Nhà tớ nghèo, mà mẹ tớ lại không được khỏe.
Tôi nghe, vừa quý vừa thương cậu ấy.
Hồi đầu năm học, tôi có cho Lâm vay hơn chục nghìn để mua sách giáo khoa. Trong buổi nộp tiền Lâm không có đủ, tôi đã đưa cho Lâm số tiền mua sách hãy còn thừa. Về nhà, tôi nói lại cho mẹ tôi biết. Mẹ mắng:
- Ngày mai, phải đi đòi về. Hay là tiêu bậy rồi?
Tôi biết đến mai, Lâm chưa thể trả và cũng không muốn mẹ tôi hiểu lầm về tôi và Lâm. Miệng thì “ vâng” nhưng trong lòng tôi lo lắm.
Hôm sau, mẹ tôi hỏi, tôi thưa là Lâm chưa có. Mẹ tôi không vui và tôi cũng băn khoăn không biết làm thế nào. May sao, ba ngày sau, Lâm mang tiền đến trả đúng vào lúc mẹ tôi đang có nhà. Cậu ấy hai tay cầm tiền, thưa với mẹ tôi:
- Thưa bác, hôm nọ cháu thiếu tiền mua sách nên…
Mẹ tôi mỉm cười nhìn Lâm đăm đắm rồi bất chợt hỏi:
- Ai vá áo cho cháu đấy?
Lâm có vẻ ngượng. Tận lúc ấy tôi mới nhìn thấy miếng vá ở vai áo bạn tôi. Màu của mụn vá khác với màu vải của áo. Lâm khẽ thưa:
- Cháu… vá lấy đấy ạ!
Mẹ tôi âu yếm bảo Lâm:
- Cháu cởi ra – Bà quay về phía tôi. – Con lấy áo của con cho bạn mặc tạm kẻo lạnh…
Nói rồi mẹ tôi đứng lên mở ngăn kéo đựng đồ khâu, lấy kim chỉ và chọn mụn vải giống với màu áo của Lâm, vá lại áo cho nó. Vá xong, mẹ vừa cắn chỉ vừa nhìn Lâm:
- Chắc mẹ cháu bận lắm, hay mẹ cháu ở xa?
Lâm hơi cúi đầu:
- Vâng. Mẹ cháu bận lắm, mà các em cháu còn nhỏ ạ!
- Cháu là lớn nhất?
- Vâng ạ!
Lúc Lâm đã ra về, mẹ tôi mới bảo tôi:
- Bạn con là một đứa con biết thương mẹ và ngoan. Hôm nọ mẹ mà biết, mẹ đã không mắng con.
Tôi liền thưa rõ ý định
- Con đã định để dành tiền rồi trả lại tiền của mẹ thay cho cậu ấy, nhưng cậu ấy không chịu. Cậu ấy bảo: “ Đã vay thì phải trả nếu không cậu sẽ bị mẹ cậu mắng.”
Mẹ tôi im lặng. Một lát, người bảo:
- Thỉnh thoảng, con rủ bạn ấy sang nhà ta chơi và học bài với nhau cho vui,…
Tôi ôm lấy mẹ, nóng cả mắt. Nước mắt chảy chực trào ra vì sung sướng;Bám theo cấu trúc nội dung-nghệ thuật.Giúp với:<<
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong truyện ngắn “Mẹ tôi”, hình tượng người mẹ hiện lên thật gần gũi, bình dị nhưng cũng vô cùng sâu sắc và đầy tình yêu thương. Ban đầu, mẹ tỏ ra nghiêm khắc khi trách mắng con vì cho bạn vay tiền mà không xin phép. Nhưng ẩn sau đó là nỗi lo lắng cho con, sợ con bị bạn lợi dụng hay tiêu xài hoang phí. Khi hiểu rõ hoàn cảnh của bạn Lâm – một cậu bé nghèo, hiếu thảo, tự vá áo cho mình và quyết tâm trả nợ đúng hẹn – mẹ không chỉ thay đổi cách nhìn mà còn thể hiện tình thương bằng hành động cụ thể: vá áo cho Lâm, ân cần hỏi han, rồi còn dặn con rủ bạn sang học cùng. Những chi tiết ấy thể hiện rõ phẩm chất nhân hậu, tinh tế và vị tha của người mẹ. Bà không chỉ dạy con bằng lời nói mà còn bằng cả hành động yêu thương, góp phần nuôi dưỡng trong con tình bạn đẹp, lòng trân trọng người khác và biết sẻ chia với hoàn cảnh khó khăn. Hình ảnh người mẹ trong truyện không chỉ khiến nhân vật “tôi” cảm động mà còn làm lay động trái tim người đọc bởi vẻ đẹp thầm lặng, nhân ái và bao dung.
I. Mở đoạn:
Giới thiệu truyện ngắn “Mẹ tôi” và hình tượng người mẹ trong truyện.
Dẫn dắt: Hình tượng người mẹ hiện lên không chỉ là người mẹ nghiêm khắc mà còn đầy yêu thương và bao dung.
II. Thân đoạn:
1. Biểu hiện của người mẹ:
Ban đầu trách mắng con vì cho bạn vay tiền mà không xin phép.
Khi hiểu hoàn cảnh bạn Lâm, mẹ thay đổi thái độ, thể hiện sự cảm thông, yêu thương.
2. Hành động cụ thể thể hiện tình cảm:
Nhẹ nhàng hỏi han hoàn cảnh của Lâm.
Vá áo cho Lâm bằng mảnh vải cùng màu.
Dặn con rủ bạn đến chơi và học chung.
3. Ý nghĩa hình tượng người mẹ:
Là người mẹ mẫu mực: yêu con, dạy con, sống nhân hậu.
Dùng hành động để giáo dục con, nuôi dưỡng lòng nhân ái, sự sẻ chia.
Là biểu tượng cho tình mẹ bao dung và thấu hiểu.
III. Kết đoạn:
Khẳng định hình tượng người mẹ là điểm sáng trong truyện.
Bày tỏ sự xúc động, ngưỡng mộ và lòng biết ơn với những người mẹ trong cuộc sống.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Mẹ từng giấu vào đêm nghìn giọt khóc
Quả bàng khô chờ rụng lúc không người
Khi nhớ về mẹ, dường như ai trong chúng ta cũng rưng rưng nghĩ về một tượng đài sừng sững của yêu thương, hi sinh và vị tha cao cả. Người mẹ trong tác phẩm Mẹ tôi của nhà văn Ét-môm-đô đơ A-mi-xi là một người mẹ như vậy. Đây là tác phẩm thể hiện tấm lòng cao cả của ngưởi mẹ đối với đứa con thân yêu của mình, bởi những giá trị nhân văn cao cả mà nó trở thành tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn.
Lấy tình huống cậu con trai không hiểu chuyện, đã có thái độ vô lễ với mẹ, Ét-môm-đô đơ A-mi-xi đóng vai người bố, viết nên bức thư với những từ ngữ chân thành, đầy cảm xúc nói về công lao và tình cảm của đấng sinh thành, giúp En-ri-cô suy nghĩ, nhận ra và sửa chữa lỗi lầm của mình.
Để En-ri-cô nhận ra lỗi lầm của mình, trước hết người cha thể hiện thái độ đau buồn, giận dữ và có phần thất vọng. Thái độ đó được thể hiện rõ qua những lời văn gay gắt, từ ngữ mạnh mẽ: “con đã thiếu lễ độ với mẹ” “bố không thể nén cơn tức giận”. Trong đoạn đầu bức thư ông đã hết sức nghiêm khắc trước những lỗi lầm của con, thậm chí ông còn cảnh cáo: “Việc như thế con không bao giờ được tái phạm nữa”. Lời lẽ nghiêm khắc, thái độ dứt khoát dù có đôi chút nặng nề nhưng đã tác động phần nào đến nhận thức của En-ri-cô. Nếu mẹ là dòng suối hiền thì cha được ví như ngọn núi cao sừng sững với tình yêu nghiêm khắc, cứng rắn dành cho những đứa con bé nhỏ.
Để En-ri-cô nhận ra sự thiếu lễ độ với mẹ là hoàn toàn sai trái, bức thư đã gợi lên hình ảnh dịu dàng, hiền hậu của mẹ, một hình ảnh bình dị mà vô cùng lớn lao. Ét-môm-đô đơ A-mi-xi đã thật khéo léo khi để người cha đóng vai trung gian, giảng giải cho con trai hiểu về mẹ của cậu. Vì người cha ấy đủ tình yêu và sự thấu hiểu với người vợ của mình, người cha ấy cũng đủ tình thương, lòng vị tha và cả nghiêm khắc để dạy dỗ đứa con ruột thịt. Ông chính là ngọn nến vàng đang cố gắng thắp sáng nên các ngọn nến còn lại để tỏa hơi ấm cho cả gia đình.
Trước hết, mẹ của En-ri-cô có tình yêu thương con sâu sắc, cao cả. Bà tận tụy, lo lắng cho En-ri-cô suốt ngày đêm trong những ngày cậu ốm: “thức suốt đêm, cúi mình trên chiếc nôi trông chừng hơi thở hổn hển của con, quằn quại vì nỗi lo sợ, khóc nức nở khi nghĩ rằng có thể mất con” bà cũng giống như bao bà mẹ khác, luôn quan tâm, săn sóc và hết mình vì con. Thậm chí bà còn có thể hi sinh vì con “bỏ hết một năm hạnh phúc” để “tránh cho con một giờ đau đớn” hình ảnh tương phản kết hợp với “mẹ có thể đi ăn xin để nuôi con, có thể hi sinh tính mạng để cứu sống con” càng làm nổi bật rõ hơn sự hi sinh, tình yêu thương của bà dành cho đứa con yêu quý của mình.
Không chỉ yêu thương con, mẹ còn có vị trí vô cùng quan trọng với con. Mẹ là điểm tựa, là sự cưu mang, che chở trong suốt cuộc đời con: “mong ước thiết tha được nghe lại tiếng nói của mẹ, được mẹ dang tay đón vào lòng”, dù có khôn lớn trưởng thành thì cũng sẽ cảm thấy yếu đuối nếu không có mẹ ở bên che chở. Nỗi bất hạnh, đau đớn nhất đối với con là không còn mẹ: “ngày buồn thảm nhất tất sẽ là ngày mà con mất mẹ”. Bằng những lời lẽ vừa tha thiết, xúc động vừa nghiêm khắc, cảnh tỉnh người cha đã cho thấy vai trò to lớn của mẹ trong cuộc đời mỗi con người và “thật đáng xấu hổ và nhục nhã cho kẻ nào chà đạp lên tình yêu thương đó”.
Văn bản đã cho thấy chân dung của một người mẹ có tình yêu thương con tha thiết, sâu nặng mà thầm lặng và vị tha. Qua hình ảnh người mẹ của En-ri-cô, ta càng thấy yêu mẹ hơn vì tình yêu thương vô bờ bến của người dành cho ta. Bởi vậy, mỗi chúng ta cần phải yêu quý, kính trọng cha mẹ, cố gắng thành người để đền đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục lớn lao của cha mẹ đối với mình. Và hơn lúc nào, ta càng thấm thía lời đức Phật dạy:
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Trong truyện ngắn "Mẹ tôi", hình tượng người mẹ hiện lên vô cùng xúc động, thể hiện tình yêu thương con sâu sắc và cách giáo dục con đầy tinh tế. Khi người con lỡ lời hỗn với cha, mẹ không trách phạt nặng nề mà viết thư nhắc nhở, vừa nghiêm khắc lại vừa đầy bao dung. Những lời trong thư như dòng tâm sự, vừa thể hiện nỗi đau của người mẹ, vừa bày tỏ niềm hy vọng con sẽ hiểu ra và sửa đổi. Qua đó, ta thấy mẹ là người sâu sắc, biết dạy con bằng tình yêu, bằng sự thấu hiểu và lòng vị tha. Điều ấy khiến em nghĩ đến mẹ của mình - người luôn nhẫn nại, âm thầm dõi theo từng bước em đi, lo lắng cho em từ việc nhỏ nhất. Hình ảnh người mẹ trong truyện khiến em cảm nhận rõ hơn giá trị của tình mẫu tử và bài học đạo đức làm người. Em nhận ra rằng, mỗi lời nói, hành động của mình cần có suy nghĩ, đặc biệt là trong cách cư xử với cha mẹ - những người đã hy sinh cả cuộc đời vì con. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập và cư xử ngoan ngoãn để không phụ lòng mẹ.
Bảng tin
35
-1242
28
200 chữ mà bn ơi
8
1207
3
đúng 200 chữ rồi
35
-1242
28
vô nhs ko
8
1207
3
nhóm gì
35
-1242
28
nhóm hc
8
1207
3
môn gì
35
-1242
28
-_-
35
-1242
28
tổng hợp môn,môn éo j cx đc cả:v