

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:
Nguyễn Hiền nhà rất nghèo, phải xin làm chú tiểu trong chùa. Việc chính là quét lá và dọn dẹp vệ sinh. Nhưng cậu rất thông minh và ham học. Những buổi thầy giảng kinh, cậu đều nép bên cửa lắng nghe, rồi chỗ nào chưa hiểu, cậu hỏi thầy giảng thêm. Thấy Nguyễn Hiền thông minh, mau hiểu, thầy dạy cho cậu học chữ. Không có giấy, Nguyễn Hiền lấy lá để viết chữ, rồi lấy que tre xâu thành từng xâu ghim xuống đất. Mỗi ghim là một bài.
Một hôm Nguyễn Hiền xin thầy cho đi thi. Thầy ngạc nhiên bảo:
- Con đã học tập được bao nhiêu mà dám thi thố với thiên hạ?
- Con xin thi thử xem sức học của mình đến đâu.
Năm ấy, Nguyễn Hiền đỗ Trạng nguyên. Vua Trần cho Nguyễn Hiền còn nhỏ quá, mới 12 tuổi, nên không bổ dụng.
Một thời gian sau, vua có việc tiếp sứ giả nước ngoài, cho gọi Nguyễn Hiền về triều. Nguyễn Hiền bảo:
- Đón Trạng nguyên mà không có võng lọng sao? Ông về tâu với vua xin cho đầy đủ nghi thức.
Vua đành cho các quan mang võng lọng rước quan Trạng tí hon về kinh.
(Theo Cửu Thọ, Một trăm gương tốt thiếu nhi Việt Nam, NXB Trẻ, TP. Hồ Chí Minh, 1999)
Câu 1(0,5 điểm): Nêu phương thức biểu đạt chính của văn bản?
Câu 2(1,0 điểm): Trong đoạn trích trên, tinh thần chủ động ѵà ham học của Nguyễn Hiền được thể hiện qua các chi tiết nào? Em có nhận xét gì về nhân vật Nguyễn Hiền?
Câu 3(0,5 điểm): Xét về cấu tạo ngữ pháp, câu văn sau thuộc kiểu câu gì?
“Những buổi thầy giảng kinh, cậu đều nép bên cửa lắng nghe, rồi chỗ nào chưa hiểu, cậu hỏi thầy giảng thêm.”
Câu 4 (1,0 điểm): Gọi tên và chỉ rõ thành phần biệt lập có trong câu văn: “Vua Trần cho Nguyễn Hiền còn nhỏ quá, mới 12 tuổi, nên không bổ dụng”.
Câu 5 (1,0 điểm): Em rút ra được bài học gì cho bản thân từ câu chuyện của vị trạng nguyên nhỏ tuổi Nguyễn Hiền?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu `1:
`-` Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Tự sự
Câu `2:`
`-` Trong đoạn trích trên, tinh thần chủ động ѵà ham học của Nguyễn Hiền được thể hiện qua các chi tiết:
`+` Những buổi thầy giảng kinh, cậu đều nép bên cửa lắng nghe, rồi chỗ nào chưa hiểu, cậu hỏi thầy giảng thêm
`+` Không có giấy, Nguyễn Hiền lấy lá để viết chữ, rồi lấy que tre xâu thành từng xâu ghim xuống đất. Mỗi ghim là một bài.
`⇒` Nhận xét về nhân vật Nguyễn Hiền:
`+` Nhân vật Nguyễn Hiền là một cậu bé tuy còn nhỏ tuổi nhưng sáng dạ, thông minh, chăm chỉ, chịu khó và ham học dù nghèo khó. Cậu hay nép bên cửa lắng nghe khi thầy giảng kinh, hay hỏi bài thầy khi chưa hiểu. Không có giấy để viết thì cậu dùng lá, lấy que tre xâu thành từng xâu ghim xuống đất. Đây quả là một tấm gương hiếu học và ngoan ngoãn.
Câu `3:`
Xét về cấu tạo ngữ pháp, câu văn :“Những buổi thầy giảng kinh, cậu đều nép bên cửa lắng nghe, rồi chỗ nào chưa hiểu, cậu hỏi thầy giảng thêm.” thuộc kiểu câu:
`-` Câu ghép:
`+` TN: Những buổi thầy giảng kinh
`+` CN1: Cậu
`+` VN1: Đều nép bên cửa lắng nghe
`+` CN2: Cậu
`+` VN2: Hỏi thầy giảng thêm
Câu `4:`
`-` Thành phần biệt lập có trong câu văn: “Vua Trần cho Nguyễn Hiền còn nhỏ quá, mới 12 tuổi, nên không bổ dụng”:
`+` Thành phần phụ chú: Mới 12 tuổi
`⇒` Bổ sung thêm thông tin cho rằng " Nguyễn Hiền còn nhỏ quá"
Câu `5:`
Câu chuyện của vị trạng nguyên nhỏ tuổi Nguyễn Hiền là câu chuyện rất hay và bổ ích về lẽ sống, lẽ học tập mà các bạn trẻ nên noi theo. Từ câu chuyện, em đã rút ra được bài học đáng giá về việc xây dựng cho mình lối sống lành mạnh, chăm chỉ, cần cù, siêng năng rèn luyện bản thân. Chưa dừng lại, em cũng cần xây dựng cho mình tính tự lập, tự học, tìm tòi. Đồng thời, trong cuộc sống có vô vàn khó khăn, dù có gian nan, nghèo khó đến mấy thì chúng ta hãy cố gắng vượt qua chúng để thắp sáng chặng đường tương lai. Đây là yếu tố then chốt dẫn dắt bản thân mình đến bến bờ của trái ngọt, của thành công trên đường đời.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin