

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án+Giải thích các bước giải:
Một sáng thu xưa, khi em còn là một cô bé học lớp 3, em đã có một buổi sáng đặc biệt mà em sẽ nhớ mãi trong đời. Hôm ấy là một ngày chủ nhật, trời vừa mới sang thu, tiết trời mát mẻ và dễ chịu. Gió heo may khẽ lướt qua khiến những chiếc lá vàng trên cây xoan trước ngõ rung rinh rồi nhẹ nhàng rơi xuống sân như những cánh bướm bay.
Em tỉnh dậy khi ông mặt trời vừa ló rạng phía sau rặng tre xanh. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua kẽ lá, chiếu lấp lánh lên nền sân gạch đỏ. Em vươn vai, bước ra khỏi giường rồi chạy ra sân hít thở không khí trong lành. Trời se lạnh, em mặc thêm chiếc áo len mỏng màu hồng mà bà nội đan cho từ năm ngoái. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây như một bản nhạc chào buổi sớm. Hương thơm của hoa cau, mùi của đất ẩm sau cơn mưa đêm, và mùi cốm mới từ nhà ai đó gần xa làm lòng em xốn xang kỳ lạ.
Ngoài hiên, bà nội đang ngồi thảnh thơi pha ấm trà sen. Bà mặc chiếc áo nâu sẫm, tóc búi cao gọn gàng. Em chạy lại ngồi cạnh bà. Bà rót cho em một chén trà nhỏ, thơm thoang thoảng mùi sen, rồi nhìn em bằng ánh mắt đầy yêu thương. Bà kể cho em nghe những chuyện ngày xưa, khi bà còn là cô bé bằng tuổi em. Bà kể về những ngày thu thanh bình ở quê, khi đi học phải qua chiếc cầu tre lắt lẻo, khi cùng bạn bè chơi thả diều, bắt cá đồng sau mỗi mùa gặt. Em nghe mê mẩn, tưởng tượng mình đang sống trong những câu chuyện cổ tích ấy.
Sau khi uống trà, bà dắt em ra vườn sau nhà. Vườn nhà bà mùa này trĩu quả – hồng chín đỏ, ổi thơm, và cả những quả bưởi to tròn. Bà dạy em cách hái hồng sao cho không làm gãy cành, cách chọn những trái bưởi ngon. Bà còn bảo rằng: “Mỗi mùa thu qua đi là mang theo bao điều đẹp đẽ, nên cháu hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc, đừng để trôi qua vô ích.” Em gật đầu, nhưng lúc ấy cũng chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa. Chỉ thấy trong lòng thật ấm áp và hạnh phúc.
Buổi sáng hôm ấy trôi qua nhẹ nhàng nhưng đầy ắp niềm vui. Em được quây quần bên bà, được nghe kể chuyện, được ăn hoa quả ngọt và được hít hà hương thu dịu dàng. Giờ đây, bà đã không còn nữa, nhưng hình ảnh bà bên ấm trà sen, nụ cười hiền hậu, và khu vườn mùa thu yên bình vẫn sống mãi trong tim em.
Mỗi khi thu về, mỗi khi có làn gió heo may thổi qua, em lại nhớ về một sán thu xưa- buổi sáng không ồn ào không vội vã, nhưng đầy tình yêu thương và những kỉ niệm ngọt ngào.
CHÚC BẠN HỌC TỐT!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Một sáng thu xưa
`@`Sáng thu ấy, trời không nắng cũng chẳng mưa, chỉ lặng lẽ trôi trong một màn sương mỏng như tơ, phủ lên con đường lát đá quanh co dẫn vào làng Vũ Thượng. Làng ấy giờ chỉ còn trong ký ức của những người tóc bạc, nhưng năm xưa, nó là nơi bắt đầu một điều kỳ lạ.
Bé An, mới chín tuổi, con gái của thầy đồ Đàm, thức dậy sớm hơn thường lệ. Em nghe tiếng sáo trúc vọng về từ cuối rừng — một âm thanh chẳng ai từng nghe suốt bao năm. Mùi hương hoa ngâu thoảng qua cửa sổ, dịu dàng mà như đang gọi.
Không đắn đo, An xỏ chân vào đôi guốc mộc, ôm con mèo Mun rồi men theo tiếng sáo. Sương sớm như tấm màn che giấu lối đi, nhưng em không sợ. Đi mãi, đi mãi, cho tới khi em thấy một ngôi đình cổ phủ rêu, nằm lặng lẽ dưới gốc đa ba gốc. Điều lạ là đình này không hề có trong làng từ trước — như thể vừa mọc lên từ đêm qua.
Trên bậc thềm đá, một ông lão tóc bạc phơ, mặc áo dài gấm, đang thổi sáo. Thấy An, ông mỉm cười:
– Cuối cùng cháu cũng đến. Ta đợi cháu từ sáng thu năm ấy.
An ngơ ngác, nhưng trong lòng thấy bình yên lạ. Ông lão đưa tay chỉ lên mái đình, nơi có khắc dòng chữ mờ:
"Ai tìm thấy nơi đây, sẽ được một điều ước – nhưng phải dám nhớ."
An chưa kịp hỏi thì ông lão đã biến mất, chỉ còn cây sáo trúc nằm lại. Em cầm lấy sáo, và từ giây phút ấy, cả làng Vũ Thượng bắt đầu thay đổi: cây cối xanh tươi trở lại, người già nhớ ra bài hát thuở bé, trẻ con không còn mộng mị. Không ai biết vì sao — chỉ có bé An biết — điều kỳ diệu đã đến, từ một sáng thu xưa...
`nhodau`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin