

Con bị thương, năm lại một mùa mưa
Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ
Nhà yên ằng, tiếng chân đi rất nhẹ,
Gió từng hồi trên mái lá ùa qua.
Nhớ vườn cây che bóng kín sau nhà
Trái chín rụng suốt mùa thu lộp độp
Những dãy bưởi sai, những hàng khê ngọt,
Nhãn đầu mùa, chim đến bói lao xao...
Con xót lòng, mẹ hái trái bưởi đào
Con nhạt miệng, có canh tôm nấu khế
Khoai nướng, ngô bung, ngọt lòng đến thế
Mỗi ban mai toả khói ấm trong nhà.
Ba con đầu đi chiến đấu nơi xa
Tình máu mủ mẹ dồn con hết cả,
Con nói mớ những núi rừng xa lạ
Tỉnh ra rồi, có mẹ, hoá thành quê!
Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích hình ảnh người mẹ trong bài thơ mẹ của Bằng Việt ở phần đoạn trích trên
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`=>` Trong đoạn trích bài thơ “Mẹ” của Bằng Việt, hình ảnh người mẹ hiện lên thật gần gũi, tảo tần và đầy yêu thương. Mẹ là người lặng lẽ chăm lo từng việc nhỏ trong gia đình, dù nhà yên ắng, bước chân mẹ vẫn rất nhẹ, như sợ làm phiền giấc ngủ của con. Mẹ chăm sóc con bằng cả tấm lòng: mỗi quả bưởi đào, bát canh tôm nấu khế, củ khoai nướng, bắp ngô bung `-` tất cả đều thấm đượm tình thương và sự quan tâm chân thành. Không chỉ nuôi con bằng vật chất, mẹ còn sưởi ấm con bằng tình cảm dịu dàng, bền bỉ, khiến cho “mỗi ban mai toả khói ấm trong nhà” trở thành biểu tượng của mái ấm thiêng liêng. Trong hoàn cảnh chiến tranh, khi người cha đi xa, mẹ dồn hết tình yêu thương cho con, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc. Mẹ không chỉ là người ru con ngủ, chăm con lúc ốm, mà còn là hình ảnh gắn liền với quê hương, gắn liền với những ký ức bình yên nhất của tuổi thơ. Qua đó, Bằng Việt đã khắc họa một hình tượng người mẹ Việt Nam vừa giản dị, vừa cao cả `-` người luôn âm thầm hy sinh, tần tảo vì con mà không bao giờ đòi hỏi điều gì cho bản thân.
`\color{#1B4F93}{hu}\color{#205AA7}{on}\color{#426EB4} {gg}\color{#7388C1}{ia}\color{#94AAD6}{ng}\color{#BFCAE6} {k9}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin