

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi người, luôn có một người thầy cô đã để lại dấu ấn khó phai nhòa. Đối với tôi, người để lại dấu vết của những năm tháng học sinh là cô Hằng - giáo viên chủ nhiệm năm lớp ba của tôi.
Cô đã gần bốn mươi tuổi nhưng hằng ngày cô vẫn buộc mái tóc dài của mình sao cho gọn gàng, tràn đầy năng lượng nhất. Cô luôn mỉm cười dịu dàng khi bước vào lớp. Ánh mắt của cô nhiệt huyết, lấp lánh như những ánh nắng vàng chiếu rọi trong màn đêm tối. Cô có nụ cười rất đẹp, dù cho có thất bại hay không, cô vẫn luôn cười.
Có lẽ điều mọi người nhớ tới cô chính là sự nghiêm khắc, sát xao với từng học sinh của mình. Mỗi lần gặp khó khăn trong học tập, tôi sẽ nhờ cô chỉ, giảng lại cho hiểu. Những lúc cần dạy bảo, cô đều rất nghiêm túc. Nhưng lúc chơi đùa vui vẻ, cô rất hài hước.
Tôi luôn biết ơn cô, một phần vì cô đã dạy bảo tôi nên người, đã trao cho tôi kiến thức. Tôi sẽ cố gắng học tập nhiều hơn nữa để một ngày nào đó, tôi có thể quay lại và báo cáo thành tích học tập của mình cho cô nghe với tư cách là học trò cũ. Dù có đi đâu xa, tôi vẫn sẽ nhớ mãi đến cô Hằng, sẽ không quên kỉ niệm tốt đẹp năm ấy.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Trong suốt những năm tháng cắp sách tới trường, em đã gặp rất nhiều thầy cô giáo đáng kính. Nhưng người mà em yêu quý nhất chính là cô Lan, cô giáo chủ nhiệm lớp em năm nay.
Cô Lan không cao lắm, dáng người nhỏ nhắn và rất nhanh nhẹn. Mái tóc đen óng ả của cô luôn được buộc gọn gàng sau gáy, trông thật dịu dàng, ấm áp. Gương mặt cô lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền từ, với đôi mắt sáng long lanh như biết nói, luôn dõi theo từng bước trưởng thành của chúng em. Đặc biệt, mỗi khi cô cười, những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt càng làm cho khuôn mặt cô thêm phúc hậu, gần gũi vô cùng.
Giọng nói của cô Lan nhẹ nhàng, truyền cảm. Mỗi bài giảng của cô như một dòng suối mát lành, nhẹ nhàng chảy vào tâm hồn chúng em. Cô không chỉ dạy chữ, dạy kiến thức mà còn dạy chúng em biết yêu thương, biết sẻ chia và biết ước mơ. Những giờ học văn với cô lúc nào cũng tràn đầy cảm xúc. Cô kể cho chúng em nghe những câu chuyện đẹp về tình bạn, tình yêu gia đình và cả những ước mơ cao đẹp, thắp lên trong lòng em ngọn lửa yêu thương và khát khao học tập.
Cô Lan rất quan tâm đến từng học sinh. Khi bạn nào bị ốm, cô không ngại đến thăm hỏi; khi bạn nào học còn chậm, cô kiên nhẫn kèm cặp từng chút một. Cô như một người mẹ hiền luôn che chở cho đàn con nhỏ của mình. Em còn nhớ lần em bị ốm phải nghỉ học mấy ngày, cô đã đến nhà thăm, mang theo sách vở và lời động viên ngọt ngào. Khi ấy, nhìn nụ cười ấm áp của cô, em cảm thấy như mình có thêm sức mạnh để mau chóng khỏe lại.
Đối với em, cô Lan không chỉ là một người thầy, mà còn là người bạn lớn, người mẹ thứ hai trong cuộc đời học trò. Em yêu cô không chỉ vì những bài học trên lớp mà còn vì tấm lòng bao dung, sự kiên nhẫn và tình yêu thương vô bờ bến mà cô dành cho chúng em.
Mai này, dù có đi đâu, em cũng sẽ mãi nhớ về cô – người đã gieo vào tâm hồn em những hạt mầm đẹp đẽ đầu tiên. Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng mong mỏi và tình yêu thương mà cô đã dành cho em.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin