

Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:
BỐ TÔI
Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ nơi núi đồi hiểm trở, ông luôn dõi theo tôi.
Bao giờ cũng vậy, ông mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất, xuống núi vào cuối mỗi tuần. Ông rẽ vào bưu điện để nhận những lá thư tôi gửi. Lặng lẽ, ông vụng về mở nó ra. Ông xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt đầy râu của ông. Rồi lặng lẽ như lúc mở ra, ông xếp nó lại, nhét vào bao thư. Ông ngồi trầm ngâm một lúc, khẽ mỉm cười rồi đi về núi.
Về đến nhà, ông nói với mẹ tôi: “Con mình vừa gửi thư về”. Ông trao thư cho bà. Bà lại cẩn thận mở nó ra, khen: “Ôi! con mình viết chữ đẹp quá! Những chữ tròn, thật tròn, những cái móc thật bén. Chỉ tiếc rằng không biết nó viết gì. Sao ông không nhờ ai đó ở bưu điện đọc giùm?”. Ông nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả”. Rồi ông lấy lại thư, xếp vào trong tủ cùng với những lá thư trước, những lá thư được bóc ra nhìn ngắm, chạm mặt rồi cất vào, không thiếu một lá, ngay cả những lá đầu tiên nét chữ còn non nớt.
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường đại học. Một ngày khai trường đầu tiên không có bố. Bố tôi đã mất. Nhưng tôi biết bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt cả hành trình cuộc đời.
(Theo Nguyễn Ngọc Thuần)
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.
Câu 2: Chỉ ra lời dẫn trực tiếp trong trong đoạn văn sau: Về đến nhà, ông nói với mẹ tôi: “Con mình vừa gửi thư về”. Ông trao thư cho bà.
Câu 3: Đọc câu văn: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi biết cả.”. Theo em người bố biết những điều gì trong bức thư của con mình? Vì sao em suy luận được như vậy?
Câu 4: Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn sau: “Ông xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt đầy râu của ông”.
Câu 5: Thông điệp em rút ra được từ văn bản trên.
Gấp ạ cứu em
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Tự sự
Câu 2:
Lời dẫn trực tiếp: “Con mình vừa gửi thư về”
Câu 3:
- Người bố "biết" trong thư con viết gì vì ông thấu hiểu tâm hồn, cảm xúc và suy nghĩ của con, dù ông không đọc được chữ.
- Suy luận được điều này vì:
+ Ông nâng niu từng lá thư, nhìn ngắm, chạm vào chữ, ép thư vào má như chạm vào chính đứa con mình.
+ Ông lưu giữ trân trọng tất cả các thư, kể cả những bức đầu nét chữ còn non nớt. Điều đó cho thấy tình yêu thương sâu sắc và sự gắn bó thiêng liêng giữa hai cha con, vượt lên cả rào cản về ngôn ngữ.
Câu 4:
- Biện pháp tu từ: liệt kê " xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt"
- Tác dụng:
+ Tăng sức gợi hình gợi cảm, tăng tính nhạc câu thơ, giúp hình ảnh sinh động, gợi cảm giúp câu văn trở nên hấp dẫn, giàu chất thơ.
+ Thể hiện sự nâng niu, trân trọng của người bố đối với từng dòng chữ mà con mình viết ra. Làm nổi bật tình yêu thương sâu sắc, lặng lẽ mà đầy thiêng liêng của người cha dành cho con, dù ông không biết chữ nhưng vẫn “cảm” được con bằng cả trái tim.
+ Qua đó thể hiện sự kính trọng biết ơn trước tình cảm thiêng liêng người cha dành cho con của tác giả
Câu 5.
Thông điệp:
- Biết ơn tình phụ tử bởi đó là tình cảm sâu sắc, thiêng liêng và lặng thầm. Nó giúp con người nhận ra giá trị tình thân, đặc biệt là vai trò âm thầm nhưng to lớn của người cha trong đời mỗi người. Gợi nhắc mọi người biết trân trọng cha mẹ, bởi đó là những người luôn dành cho ta những điều tốt đẹp nhất, hy sinh thầm lặng vì ta.
- Tình yêu thương không chỉ thể hiện bằng lời nói, mà còn qua hành động giản dị hằng ngày. Giúp ta hiểu rằng đôi khi tình yêu không cần nói ra, mà nằm trong sự quan tâm, chăm sóc âm thầm. Dạy ta sống tinh tế hơn, biết nhìn thấy tình cảm trong những điều nhỏ bé.
- Hãy biết trân trọng tình cảm gia đình khi còn có thể. Tình cảm gia đình là nguồn động lực sống lớn lao và không thể thay thế được. Đừng để khi mất đi mới nhận ra giá trị của gia đình thì lúc đó đã quá muộn Qua đó, nhắc em sống tình cảm, hiếu thảo và không bao giờ quên công ơn cha mẹ. Sống chậm lại, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin