

Ở cái xóm nhỏ ven thành phố này, người ta nhắc tới anh Hết còn nhiều hơn chủ tịch tỉnh đi họp. Ðứa nào hỗn hào, lười biếng, má nó biểu: “Lại coi thằng Hết kìa! Ba mươi mấy tuổi đầu rồi, ngày đi làm thuê, làm mướn, không có chuyện gì nó chê, chiều về lụi hụi chui vô bếp nấu cơm, giặt giũ cho cha già, hiếu thảo thấy mà thương”.
[..] Tía anh Hết năm nay 72 tuổi. Tuổi này, người ta hay đau yếu nhưng ông vẫn còn sỏi lắm. Ông già khó tính, thêm tật lãng tai. [..] Chừng năm năm trước, ông còn vô bếp nấu cơm, mắt mũi tèm nhèm để lửa táp vô vách lá, nhà cháy rụi. Anh Hết cất lại nhà trên nền cũ đầy tro.
[..] Bữa nào anh Hết cũng chổng mông thổi lửa, rồi dọn cơm sẵn, ngồi dựa cửa trước chờ tía anh về. Có bữa chờ tới mỏi mòn, để bụng đói ngồi ngủ gà gật. Người ở xóm biểu cứ ăn trước đi chớ chờ gì, anh cười, mâm cơm có ấm cúng, tía tôi mới vui miệng, ăn nhiều. Nhưng có bữa, anh mới vừa giở cửa chui vô nhà, ông già đã ngồi nhai cơm cháy, bị nghẹn, mắt ầng ậng nước. Anh thương tía quá chừng vội vàng chạy đi vo gạo.
Anh Hết mồ côi má từ mới lọt lòng. [..] . Tía anh không đi bước nữa, ngày ngày cột sợi dây võng dài từ nhà trên xuống bếp, vừa đưa vừa nấu nước cháo, hát vọng lên, “Chớ ầu ơ. Cây khô đâu dễ mọc chồi”. Chừng này tuổi rồi, mỗi khi anh đặt lưng xuống bộ vạc, lại nhớ ngơ nhớ ngẩn lời hát của tía anh ngày xưa. Buồn lắm, nghe đứt ruột lắm. Càng nhớ anh càng thương ông. Câu được vài ba con cá rô, anh bắc cái ơ lên kho quẹt, tỉ mẩn lọc phần thịt dành cho tía, phần xương xẩu phần mình. Những trưa nắng tốt, tranh thủ giờ cơm trưa anh xin phép chạy về, dắt tía anh ra ngoài hè tắm rửa, kỳ cọ. Những tối trời mưa, anh lúp xúp cầm cái nón mê đi đón ông già. Ði cạnh, che đầu cho ba, nghiêm trang như đang chở che cho sinh linh nào đó nhỏ bé lắm, yếu ớt lắm.
Nhưng ông già đâu có yếu, ông xách gậy rượt đánh anh hoài đó chớ. Tía đầu bạc rượt thằng con đầu xanh chạy cà tưng đuổi nhau lòng vòng quanh mấy cây me già ngoài mé lộ. Ðám trẻ xúm lại, vỗ tay như coi hát bội. Hỏi anh Hết sao không chịu chạy nhanh để bị dính đòn, anh bảo, chạy thì được, nhưng càng nhanh thì tía anh càng mệt, chịu có mấy roi nhẹ hều, nhằm gì [..]
Phân tích truyện ngắn " Hiu hiu gió bấc" của Nguyễn Ngọc Tư (mb: giới thiệu tác phẩm, tb: khái quát tác giả,tác phẩm,nhan đề, tóm tắt, chủ đề phân tích, nghệ thuật, liên hệ, kb: kđ lại gtri tác phẩm)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Nguyễn Ngọc Tư là một cây bút quen thuộc trong nền văn học đương đại Việt Nam, được biết đến với những tác phẩm sâu sắc về cuộc sống và con người miền Tây Nam Bộ. Các truyện ngắn của chị thường mang đậm đặc trưng của vùng quê, với ngôn ngữ mộc mạc, giản dị nhưng chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa.
Truyện kể về anh Hết, người con trai ngoài ba mươi tuổi sống trong một xóm nhỏ ven thành phố. Dù làm đủ nghề để mưu sinh, anh Hết nổi bật lên bởi lòng hiếu thảo và tình yêu thương dành cho người cha già. Cha anh, một ông lão tuy có những hành động kỳ quặc do tuổi tác và sức khỏe yếu, nhưng anh Hết vẫn luôn chăm sóc ông một cách tận tình, từ việc nấu cơm, giặt giũ, cho đến những hành động che chở, bảo vệ ông khi ông khó khăn. Dù cuộc sống nghèo khó và đầy vất vả, anh Hết không bao giờ chán nản, luôn lấy niềm vui từ việc làm cho cha mình hạnh phúc.Nguyễn Ngọc Tư là một tác giả nổi bật với khả năng khắc họa chân thực cuộc sống của những con người ở vùng quê Nam Bộ. Tác phẩm của chị thường mang đậm hơi thở của làng quê, nơi những con người sống giản dị, mộc mạc nhưng tình cảm lại rất đỗi sâu sắc. Trong "Hiu hiu gió bấc", chị đã sử dụng hình ảnh anh Hết và người cha già để thể hiện tình yêu thương gia đình, đặc biệt là tình cảm hiếu thảo. Nguyễn Ngọc Tư khắc họa một anh Hết với lòng hiếu thảo vô bờ bến dành cho người cha già yếu. Câu chuyện truyền tải thông điệp rằng tình yêu thương gia đình, mặc dù đơn giản và thầm lặng, nhưng lại là sức mạnh vô hình giúp con người vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Đồng thời, câu chuyện cũng nhấn mạnh giá trị của những hành động yêu thương, dù là nhỏ bé nhưng lại chứa đựng sự hy sinh và trân trọng. Hành động chăm sóc người cha của anh Hết, dù không có sự vỗ về của lời nói, nhưng lại là minh chứng cho tình yêu thương sâu sắc và sự hy sinh vô điều kiện. . Tình cảm cha con trong truyện không được thể hiện qua lời nói mà qua những hành động giản dị, nhưng đầy sự hy sinh và tôn kính. Câu chuyện được kể một cách tự nhiên, không có những tình huống kịch tính hay phóng đại, mà lại làm nổi bật giá trị của những chi tiết nhỏ, quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày. Bên cạnh đó, tác phẩm còn có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa ngôn ngữ giản dị và hình ảnh sinh động. Những cảnh vật và hành động được miêu tả chân thực khiến cho câu chuyện thêm phần xúc động và gắn kết người đọc với nhân vật. Câu chuyện không chỉ phản ánh tình cảm gia đình của một nhân vật trong làng quê Nam Bộ, mà còn là một thông điệp sâu sắc dành cho mỗi chúng ta. Trong xã hội hiện đại, giữa bộn bề công việc và lo toan, nhiều người đã dần quên đi giá trị quan trọng của tình cảm gia đình.
Kết lại, "Hiu hiu gió bấc" không chỉ là một câu chuyện cảm động về tình cha con, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về những giá trị nhân văn trong cuộc sống. Tác phẩm không chỉ chạm đến trái tim người đọc, mà còn khơi dậy những suy nghĩ về cách ta đối xử với những người thân yêu trong cuộc sống.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin