

Viết bài văn kể lại một chuyến đi đã để lại cho em nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc (bài viết có sử dụng yếu tố miêu tả hay biểu cảm hoặc kết hợp cả hai yếu tố ấy).
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án : kể lại một chuyến đi đáng nhớ để lại cho em nhiều suy nghĩ có sử dụng yếu tố miêu tả hay biểu cảm
Bài làm
Mỗi chuyến đi trong cuộc đời đều để lại những dấu ấn riêng, có chuyến đi mang đến niềm vui rộn ràng, có chuyến đi đọng lại nỗi buồn man mác. Nhưng với em, chuyến đi về thăm quê ngoại vào mùa hè năm ngoái là một hành trình đặc biệt, bởi nó đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và những suy nghĩ trưởng thành hơn về gia đình, quê hương và cuộc sống.
Đó là một buổi sáng tháng bảy oi nồng, em cùng bố mẹ về quê ngoại ở Nghệ An. Sau gần ba tiếng ngồi xe, làng quê hiện ra trước mắt em như một bức tranh yên bình, mộc mạc. Những cánh đồng lúa xanh rì trải dài bất tận dưới bầu trời trong xanh, từng đợt gió mát rượi mang theo mùi hương ngai ngái của đồng ruộng thổi qua làm lòng em dịu lại. Em nhớ mãi hình ảnh con đường làng rợp bóng tre, nơi có tiếng chim hót ríu rít và tiếng gà gáy vang xa. Tất cả như đánh thức trong em những cảm xúc thân quen mà lâu nay bị cuộc sống ồn ào nơi phố thị làm cho quên lãng.
Gặp lại bà ngoại, em vỡ òa trong niềm xúc động. Bà đã già đi nhiều, mái tóc bạc trắng, lưng còng, nhưng nụ cười hiền hậu và ánh mắt ấm áp thì vẫn như xưa. Bà ôm em vào lòng, bàn tay gầy guộc của bà vuốt ve mái tóc em nhẹ nhàng như ngày em còn bé. Lúc ấy, em cảm thấy mình nhỏ bé biết bao, và bà người phụ nữ tảo tần suốt cả đời vì con cháu bỗng trở nên thật vĩ đại trong lòng em.
Những ngày ở quê, em được sống lại tuổi thơ với những trò chơi dân gian, được đi bắt cua, hái rau cùng lũ trẻ trong xóm. Em cũng theo bà ra đồng lúc sáng sớm, được chứng kiến công việc đồng áng vất vả nhưng đầy niềm vui của người nông dân. Chính những trải nghiệm ấy đã khiến em hiểu hơn về giá trị của lao động, hiểu hơn nỗi vất vả của ông bà, cha mẹ để tạo nên cuộc sống no đủ cho chúng em hôm nay.
Trước khi rời quê, em đứng lặng rất lâu trước sân nhà bà. Ánh chiều tà nhuộm vàng cả khoảng sân, gió nhẹ đưa hương lúa thơm ngát. Em bỗng thấy mắt mình cay cay. Chuyến đi ấy không chỉ đơn thuần là một kỳ nghỉ hè, mà còn là một hành trình cảm xúc nơi em tìm lại được sự gắn kết thiêng liêng với cội nguồn, với tình yêu thương vô bờ bến từ gia đình.
Giờ đây, mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, trong em lại dâng trào bao cảm xúc. Đó là niềm hạnh phúc giản dị, là sự biết ơn sâu sắc và cả một tình yêu chân thành dành cho quê hương, cho gia đình – những điều tưởng như bình dị nhưng lại là giá trị thiêng liêng nhất trong cuộc sống.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
đáp án:
Mùa hè năm ngoái, tôi có một chuyến đi thật đáng nhớ đến một làng biển xa xôi cùng gia đình. Chuyến đi đã để lại cho tôi nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc về vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống giản dị.
Khi chúng tôi đến nơi, khung cảnh đầu tiên hiện ra trước mắt là những bãi biển dài mênh mông, cát trắng mịn màng, sóng vỗ ì oạp vào bờ. Mặt trời lặn dần sau những dãy núi, ánh sáng vàng vọt phủ lên mặt biển tạo nên một không gian vừa huyền bí vừa yên bình. Tôi cảm nhận được một sự tĩnh lặng tuyệt vời, không còn tiếng ồn ào của thành phố, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào và gió biển thổi mát rượi.Ngày hôm sau, chúng tôi thăm một ngôi làng nhỏ ven biển. Những ngôi nhà đơn sơ, mái ngói cũ kỹ, nhưng lại ấm áp và đầy tình người. Người dân ở đây sống giản dị, cần cù lao động, họ chào đón khách bằng những nụ cười thân thiện. Tôi ngồi nghe bà con kể chuyện về biển, về những ngày vất vả ra khơi, những đêm dài thức trắng chờ tàu về. Cuộc sống của họ tuy khó khăn, nhưng lại đầy sự yêu thương và gắn kết.
Chuyến đi này đã giúp tôi hiểu hơn về giá trị của cuộc sống và tình người. Mặc dù cuộc sống ở làng biển có thể thiếu thốn, nhưng những con người nơi đây lại luôn lạc quan và đầy yêu thương. Điều đó làm tôi suy nghĩ nhiều về những gì mình đang có và cách mình đối mặt với khó khăn trong cuộc sống.
chúc bn học tốt!
lephucbaongan301
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Mỗi người đều có những chuyến đi đáng nhớ, nhưng với em, chuyến đi về quê ngoại vào mùa hè năm ngoái là chuyến đi đã để lại nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc nhất.
Sáng hôm ấy, em cùng bố mẹ lên xe về quê. Rời xa thành phố ồn ào, náo nhiệt, em như bước vào một thế giới khác. Con đường làng nhỏ hẹp, hai bên là hàng tre xanh rì rào trong gió. Những cánh đồng lúa trải dài, xanh mướt như một tấm thảm khổng lồ. Không khí trong lành, mát mẻ khiến em cảm thấy rất dễ chịu.
Khi về đến nhà, bà ngoại đã đứng chờ sẵn ở cổng. Nhìn thấy em, bà nở nụ cười hiền hậu rồi ôm em vào lòng. Vòng tay bà tuy gầy nhưng rất ấm áp, khiến em cảm thấy vô cùng xúc động. Bà dẫn em ra vườn, nơi có rất nhiều cây trái. Những quả ổi xanh còn đọng sương, những buồng chuối chín vàng… tất cả đều thật quen thuộc và gần gũi.
Buổi chiều, em theo các anh chị ra đồng. Lần đầu tiên em được lội ruộng, cảm nhận bùn đất mềm và mát dưới chân. Ban đầu em hơi sợ, nhưng sau đó lại thấy rất thích thú. Nhìn các bác nông dân làm việc vất vả dưới cái nắng gay gắt, em mới hiểu để có được hạt gạo, họ đã phải đổ biết bao mồ hôi công sức. Điều đó khiến em thêm trân trọng những bữa cơm hằng ngày.
Buổi tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Những món ăn tuy đơn giản như rau luộc, cá kho, cà muối nhưng lại rất ngon. Không khí ấm áp, vui vẻ khiến em cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Em nhận ra rằng, điều quý giá nhất không phải là những thứ xa hoa mà chính là tình cảm gia đình.
Chuyến đi ấy đã để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp. Nó không chỉ giúp em hiểu hơn về cuộc sống ở quê mà còn dạy em biết yêu thương, trân trọng gia đình và những điều giản dị trong cuộc sống. Em sẽ luôn nhớ mãi chuyến đi đáng nhớ này.
Bảng tin