

nhà phê bình văn học Lê ngọc Trà cho rằng : ' nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư" . hãy làm sáng tỏ ý kiến trên qua bài thơ
KHÔNG CÓ GÌ TỰ ĐẾN ĐÂU CON
Không có gì tự đến đâu Con..
Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa
Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa.
Mùa bội thu phải một nắng hai sương,
Không có gì tự đến dẫu bình thường.
Phải bằng cả bàn tay và nghị lực!
Như con chim suốt ngày chọn hạt,
Năm tháng bao dung khắc nghiệt lạ kỳ.
Dẫu bây giờ Cha Mẹ đôi khi,
Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi.
Có roi vọt khi con hư và có lỗi
Thương yêu Con, đâu đồng nghĩa với nuông chiều!
Đường Con đi dài rộng biết bao nhiêu..
Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng,
Trời cao đó nhưng chẳng bao giờ lặng,
Chỉ có Con mới nâng nổi chính mình..
Chẳng có gì tự đến.... Hãy đinh ninh.
( Nguyễn Đăng Tấn)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Nhà phê bình Lê Ngọc Trà từng khẳng định:
“Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư.”
`-` Câu nói trên cho thấy nghệ thuật không đơn thuần là hình ảnh, ngôn từ, mà là sự rung động sâu sắc của tâm hồn, là nỗi niềm, tình cảm được giãi bày một cách chân thành và nghệ thuật.
`-` Bài thơ “Không có gì tự đến đâu con” của Nguyễn Đăng Tấn là một minh chứng rõ ràng cho nhận định này. Xuyên suốt bài thơ, ta cảm nhận được tình cảm yêu thương, lo lắng và dạy dỗ của cha mẹ dành cho con cái.
`-` Từng câu thơ là tiếng lòng tha thiết, là sự gửi gắm bao kinh nghiệm sống và bài học làm người mà cha mẹ muốn con thấu hiểu.
`to` Tác giả không lên gân dạy bảo, mà nhẹ nhàng nhắn nhủ qua hình ảnh đời thường:
“Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa…”
`-` Những hình ảnh gần gũi, quen thuộc mang đậm chất dân gian ấy chứa đựng triết lý sống sâu sắc: mọi thành công, giá trị trong đời đều đến từ sự kiên trì, nỗ lực.
`to` Đó không chỉ là bài học, mà còn là tâm huyết, tình yêu và kỳ vọng lặng thầm của người làm cha mẹ. Đặc biệt, trong những câu:
“Thương yêu Con, đâu đồng nghĩa với nuông chiều!”
“Chỉ có Con mới nâng nổi chính mình…”
`-` Tình yêu thương không ủy mị mà đi cùng trách nhiệm, rèn giũa.
`=>`Qua đó, người đọc cảm nhận được sự nghiêm khắc xuất phát từ trái tim, và hơn hết là tình cảm chân thành, sâu lắng mà tác giả dành cho con – cũng chính là sự “giãi bày và gửi gắm tâm tư” đúng như lời Lê Ngọc Trà nói.
`=>` Kết luận , bài thơ của Nguyễn Đăng Tấn đã thể hiện rõ vai trò của nghệ thuật: không chỉ để cảm, để hiểu, mà còn là nơi chứa đựng những tình cảm chân thành nhất của con người. Ý kiến của Lê Ngọc Trà vì thế là hoàn toàn xứng đáng.
$#kieutrang$
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

BÀI LÀM
Nhà phê bình văn học Lê Ngọc Trà từng nói: “Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư.” Bài thơ “không có gì tự đến đâu con” của Nguyễn Đăng Tấn là một minh chứng rõ ràng cho nhận định ấy.
Bài thơ là lời nhắn nhủ đầy yêu thương và sâu sắc của người cha dành cho con. Qua những hình ảnh gần gũi như “quả ngọt”, “hoa thơm”, “mùa bội thu”, người cha muốn nói với con rằng: mọi thành công trong cuộc sống đều cần sự cố gắng, kiên trì và vượt qua gian khổ. Từng câu thơ chất chứa tình cảm và kinh nghiệm sống chân thành.
Không chỉ là lời khuyên, bài thơ còn là sự giãi bày tâm tư của người cha: có thể cha mẹ đôi khi nghiêm khắc, “có roi vọt”, nhưng tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương và mong muốn con nên người. Câu thơ cuối cùng: “chẳng có gì tự đến...hãy đinh ninh” là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà tha thiết, gửi gắm biết bao niềm tin và hi vọng.
Qua bài thơ, ta cảm nhận rõ tình cảm gia đình ấm áp. Đúng như Lê Ngọc Trà đã nói, nghệ thuật chính là nơi để con người bày tỏ những xúc cảm chân thật nhất trong lòng mình.
(HƠI NGẮN THÔNG CẢM)
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin
43
11
42
bn có thể bỏ gạch nhá do mik ghi z cho dễ hỉu