

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
BÀI MẪU:
“Thơ ca làm cho tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời trở thành bất tử” (Shelly). Thơ ca lưu lại giữa đời những giá trị vững bền của cuộc sống lẫn những nhịp đập hối hả của trái tim để rồi mỗi lần đọc lên ta thấy lòng mình xao xuyến qua từng câu từng chữ bởi tình cảm, cảm xúc trong thơ được gửi gắm quá đỗi chân thành. Và bài thơ “Chỉ có thể là mẹ” của nhà thơ Đặng Minh đã thể hiện rõ nét điều đó.
Bóng dáng mẹ hiện lên giữa hoàng hôn sớm chiều mở đầu cho những tâm sự:
“Nắng dần tắt trên con đường nhỏ
Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu ”
Bằng cách vận dụng khéo léo những đặc trưng của thể thơ song thất lục bát, ngay từ hai câu bảy chữ đầu tiên đã khiến bài thơ trở nên giàu vần điệu, dẫn dắt người đọc đi vào mạch nguồn cảm xúc của tác phẩm. Phải đến khi trời tối dần, ánh nắng chỉ còn le lói trên con đường thân thuộc, ta mới nhìn thấy mẹ từ xa xa đi tới. Tại sao tác giả sử dụng hai từ láy “giẹo giọ, liêu xiêu” chứ không phải là bất kì từ nào khác như gầy gò, mệt mỏi, yếu ớt,...Có lẽ đó là bởi hai từ láy ấy không chỉ đơn thuần gợi lên hình ảnh người mẹ già gầy yếu, héo hon, lẳng lặng mà còn biểu lộ sự cơ cực, vất vả của cuộc đời đã giày vò mẹ đến kiệt quệ, khiến những bước chân của mẹ chẳng còn vững vàng. Cuộc đời mẹ cũng giống như những bước đi của mình, nghả nghiêng, bấp bênh như vậy, ấy thế mà mẹ vẫn lam lũ sáng tối ngày đêm vì để chúng con ăn no, mặc ấm mà quên đi chăm sóc dáng vẻ bản thân mình.
Tiếp theo đó, tác giả viết về cuộc đời mẹ với xót xa và biết ơn vô cùng:
“Cả đời mẹ long đong vất vả
Cho chồng con quên cả thân mình
Một đời mẹ đã hy sinh
Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu”
Bốn câu song thất lục bát với cách ngắt nhịp 3/4 3/2/2 đã nổi bật đức ''hi sinh'' cao cả của người mẹ giúp cho tác giả bộc bạch những xúc cảm chân thành mà có lẽ chỉ có thơ mới làm được. Cả cuộc đời đã gắn bó, vất vả vì chồng vì con vì mái ấm gia đình hạnh phúc. Lần này mẹ không chỉ quên đi bản thân mà còn sẵn sàng đánh đổi tất cả, bao gồm cả tuổi xuân - cái tuổi đẹp nhất của người phụ nữ. Thế nhưng dù tuổi xuân ''phai nhạt'' theo năm tháng thì tình cảm mẹ dành cho gia đình vẫn thấm đượm như thế có khi còn đậm đà hơn, trở thành một trong những điều tốt đẹp nhất trên thế gian.
Sau đó, tác giả tiếp tục tô đậm thêm hình ảnh tần tảo của người mẹ với dáng người gầy gò, khắc khổ với bút pháp miêu tả với những chi tiết tả thực như: “rụng rồi hàm răng, lưng còng tay yếu,...”:
''Rụng rồi thương lắm hàm răng
Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời”
Chẳng những khắc họa chân thực hình ảnh người mẹ mà còn thể hiện tình cảm yêu thương mẹ tha thiết của con. Điều đó còn thể hiện qua từ ngữ ''thương lắm'', bộ lộ chân thành thứ tình cảm thiêng liêng mà đáng quý, được kết nối giữa con người với con người, cũng bởi những giá trị đích thực.
Đến đây, những câu thơ của Trương Nam Hương về mẹ lại văng vẳng bên tai tôi :
''Lưng mẹ cứ còng dần xuống
Cho con một ngày thêm cao”
Tác giả Trương Nam Hương cũng khắc họa chân thực hình ảnh của mẹ với dấu vết khắc khổ của thời gian. Thời gian đã làm thay đổi rất nhiều thứ nhưng chỉ có một thứ duy nhất không bao giờ thay đổi đó là tình yêu của mẹ dành cho con.
''Chỉ có thể là mẹ” là một tác phẩm thơ dạt dào cảm xúc với thể thơ song thất lục bát - một thể thơ truyền thống của Việt Nam. Với tình cảm da diết, bài thơ thể hiện nỗi lòng người thi sĩ: biết ơn, yêu thương, kính trọng của người con đối với mẹ. Tcá phẩm thơ sẽ trở thành ngọn lửa bất diệt sống mãi với thời gian, lưu giữ biết bao tình cảm chân thành, thiêng liêng của cuộc đời, của con người từ nay cho đến mãi về sau.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin