

Câu 1 (2,0 điểm): Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) ghi lại cảm nghĩ của em về bài thơ sau:
GỬI EM CÔ BỘ ĐỘI LÁI XE
(Phạm Tiến Duật)
Không thể tin là em đã qua
Nơi túi bom bay mù bụi đỏ
Đường gập ghềnh ngổn ngang cây đổ
Trời lô nhô thân gỗ cưa ngang.
Không thể tin là em đã sang
Nơi đất lạ trời xanh leo lẻo
Anh đón em qua tầm đạn réo
Tiếng tàu càng sốt ruột vo ve.
Em là cô bộ đội lái xe
Giặc đuổi bắn bốn bề lửa cháy
Cái buồng lái là buồng con gái
Vẫn cành hoa mềm mại cài ngang.
Em đã qua và em đã sang
Đẹp lắm đấy những ngày đánh Mỹ
Đất nước mình nhiều điều giản dị
Ai chưa tin rồi sẽ tin thôi.
(Trích Niềm tin có thật, Trường Sơn, 1968)
Chú thích: Phạm Tiến Duật (1941- 2007) là tên thật mà cũng là bút danh, quê gốc thị xã Phú Thọ. Thơ ông chủ yếu viết về hình ảnh thế hệ trẻ trong cuộc kháng chiến chống Mĩ qua các hình tượng người lính và cô thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Gửi em cô bộ đội lái xe (thơ, 1968) - ra đời khi cuộc kháng chiến Mỹ đang xảy ra vô cùng ác liệt.
Bài thơ “Gửi em cô bộ đội lái xe” của Phạm Tiến Duật là một khúc hát ngợi ca vẻ đẹp vừa anh dũng, vừa dịu dàng của người con gái Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ. Qua những hình ảnh sống động như “túi bom bay mù bụi đỏ”, “tầm đạn réo”, “bốn bề lửa cháy”, người đọc hình dung được sự khốc liệt của chiến trường Trường Sơn. Thế nhưng, giữa hiểm nguy ấy, hình ảnh “em” - cô bộ đội lái xe vẫn hiên ngang tiến bước, khiến người đọc khâm phục đến ngỡ ngàng. Càng xúc động hơn khi trong cái buồng lái chật hẹp, vẫn có “cành hoa mềm mại cài ngang” biểu tượng cho nét nữ tính, dịu dàng và yêu đời. Em không chỉ là chiến sĩ, em còn là thiếu nữ mang trong mình cả vẻ đẹp kiên cường và tâm hồn trong sáng. Lời thơ giản dị, gần gũi mà đầy xúc cảm khiến ta thêm tin yêu, trân trọng những con người đã góp phần làm nên vẻ vang cho dân tộc. Qua đó, em càng hiểu rằng: vẻ đẹp của người lính không chỉ ở lòng quả cảm mà còn ở sự bình dị và lòng yêu nước tha thiết.
Bảng tin