

Viết 1 bài văn biểu cảm về mẹ (khoảng 2.5 -> 3 trang) cực hay ( không đc sao chép trên mạng) bám sát dàn ý sau:
1. Yêu cầu kiểu bài:
- Bộc lộ cảm xúc sâu sắc về đặc điểm, tính cách và kỷ niệm đáng nhớ về nhân vật.
2. Bố cục:
- Mở bài: giới thiệu đối tượng biểu cảm, cảm xúc chung ( Dẫn câu thơ/lời bài hát/ danh ngôn) => dẫn vào đối tượng biểu cảm
- Thân bài:
+ Miêu tả đặc điểm nổi bật + cảm xúc
+ Kể: hành động, việc làm, suy nghĩ, cách sống,... + cảm xúc
+ Kỉ niệm sâu sắc
- Kết bài: Khẳng định lại cảm xúc
* Lưu ý:
+ Sử dụng ngôi thứ nhất để biểu cảm
+ Kết hợp ( Biểu cảm + Miêu tả + Tự sự )
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong dòng chảy không ngừng của thời gian, có những điều tưởng chừng lặng lẽ nhưng lại in sâu vào tâm khảm con người như vết khắc của thời gian lên đá – bền bỉ, dịu dàng mà không thể phai mờ. Với tôi, điều dịu dàng và thiêng liêng ấy mang tên “mẹ”. Không rực rỡ như ánh mặt trời, không huyền ảo như trăng sao, mẹ hiện diện trong cuộc đời tôi như một ngọn gió lành, âm thầm mát dịu tâm hồn, như giọt mật ngọt ngào thấm vào từng ngày thơ bé. Mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là người bạn tâm giao, người thầy đầu tiên dạy tôi cách làm người bằng chính yêu thương và đức hy sinh thầm lặng. Tình mẹ – không ồn ào nhưng sâu lắng, không phô trương nhưng bền bỉ – là nguồn mạch nuôi dưỡng tâm hồn tôi trưởng thành giữa những bộn bề của cuộc sống. Viết về mẹ, với tôi, không đơn thuần là một bài văn, mà là hành trình trở về với những rung động nguyên sơ nhất trong trái tim – nơi tình yêu thương được vẽ nên bằng tất cả sự biết ơn và kính trọng.
Mẹ tôi không có nét đẹp sắc sảo của những người phụ nữ trong tranh, cũng không gây ấn tượng bằng vẻ ngoài lộng lẫy hay cao sang. Ở mẹ, vẻ đẹp hiện lên một cách tự nhiên và lặng lẽ, như ánh nắng ban mai len qua kẽ lá – dịu dàng, ấm áp, và đủ sức sưởi ấm một đời người. Mái tóc mẹ từng đen nhánh, giờ đã lốm đốm bạc, không phải vì tuổi già, mà vì những đêm dài không ngủ, vì những lo toan chưa bao giờ ngơi nghỉ. Làn da mẹ rám nắng, không còn mịn màng như thuở đôi mươi, nhưng lại mang theo vết tích của tình thương – của biết bao năm tháng gánh gồng mưu sinh để chăm lo cho gia đình. Đôi bàn tay mẹ gầy, chai sần, mang theo cả mùi khói bếp, mùi nắng đồng và cả mùi thơm quen thuộc của mái nhà. Mỗi lần mẹ xoa đầu tôi, vuốt nhẹ vai tôi, tôi cảm nhận được cả một trời bao dung, cả một chốn bình yên mà chỉ có mẹ mới đem lại được. Dáng hình mẹ, dù nhỏ bé giữa dòng người tấp nập, vẫn là nơi tôi luôn muốn quay về sau những mỏi mệt cuộc đời. Đôi mắt sáng trong, ánh lên sự nhẫn nại, bao dung và tình yêu thương vô điều kiện. Mỗi lần tôi nhìn vào mắt mẹ, tôi như thấy cả một bầu trời ký ức hiện về: những đêm mẹ thức trắng khi tôi ốm sốt, những buổi mẹ đội mưa đi chợ, những hôm mẹ ngồi khâu lại chiếc áo cũ tôi vô tình làm rách… Ngoại hình mẹ có thể bình thường trong mắt người đời, nhưng với tôi, đó là vẻ đẹp thuần khiết nhất – vẻ đẹp được dệt nên từ muôn vàn hi sinh lặng lẽ.
Có lẽ trong cuộc sống này, mẹ là người ít nói nhất mà tôi từng biết. Nhưng cũng chính vì thế, mỗi lời mẹ cất lên đều mang một sức nặng đặc biệt – đó không chỉ là lời khuyên, mà là kinh nghiệm được chắt chiu từ cả một đời sống giản dị mà giàu đức hy sinh. Dẫu có những lúc chồng chất lo toan, gánh nặng áo cơm đè nặng đôi vai, mẹ vẫn luôn giữ nụ cười dịu hiền và ánh mắt trìu mến dành cho các con. Mẹ không quen thể hiện cảm xúc bằng lời nói hoa mỹ, yêu thương của mẹ nằm trong bát cơm nóng, trong chiếc áo là phẳng phiu tôi mặc đi học, trong ánh mắt dõi theo tôi từ ngưỡng cửa mỗi sớm mai. Mẹ sống giản dị, đôi khi đến mức quên cả bản thân, nhưng lại chưa từng quên bất kỳ điều gì liên quan đến các con. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, mẹ vẫn giữ một niềm tin bền bỉ vào điều tử tế, vào nỗ lực chân thành. Mẹ không học cao, không từng đọc nhiều sách, nhưng lại dạy tôi bằng cả đời người – bằng chính nhân cách của mẹ. Mẹ dạy tôi biết sống tử tế, biết yêu thương và sẻ chia, biết đứng lên sau vấp ngã. Có khi, mẹ nghiêm khắc như một người thầy, nhưng cũng có lúc mẹ lại lặng lẽ lắng nghe, vỗ về tôi như một người bạn. Chính sự dung dị, kiên cường và bao dung ấy đã dạy tôi hiểu thế nào là tình yêu thật sự – một tình yêu không cần phô trương nhưng luôn hiện diện như không khí ta hít thở mỗi ngày. Từ mẹ, tôi hiểu được rằng: lòng tốt không nằm trong lời nói, mà trong cách ta đối xử với người khác mỗi ngày; sức mạnh thật sự không phải là vẻ ngoài cứng cỏi, mà là trái tim đủ lớn để bao dung và tha thứ.
Mỗi khi nhắc đến mẹ, trong lòng tôi lại trào dâng một thứ cảm xúc vừa ngọt ngào, vừa nghèn nghẹn như sóng vỗ vào tim. Tôi thương mẹ – một tình thương không thể diễn tả trọn vẹn bằng lời, chỉ có thể cảm nhận bằng những rung động chân thành nhất. Tôi nhận ra rằng, bản thân càng lớn lên thì mẹ càng lặng lẽ đi vào những miền lùi của thời gian. Ngày còn tấm bé, tôi từng nghĩ tình yêu của mẹ là điều hiển nhiên – như không khí, như mặt trời, như tiếng ru mỗi buổi trưa hè – nên tôi đã quen với việc nhận lấy mà chẳng nghĩ đến việc đáp lại. Có đôi lần, trong vòng xoáy của tuổi trẻ đầy mộng mơ và bồng bột tôi đã vô tâm, từng vội vàng gạt đi câu hỏi ân cần của mẹ, từng khó chịu với những lời dặn dò tưởng chừng lặp đi lặp lại. Tôi vô tình làm mẹ buồn, để rồi khi đêm xuống, tiếng thở dài của mẹ cứ âm vang trong tâm trí tôi như một bản nhạc buồn không lời. Tôi từng ngại ngùng khi nói tiếng “yêu mẹ”, từng cho rằng mẹ hiểu, nên không cần phải nói. Nhưng giờ đây, khi lớn lên một chút, khi tôi bắt đầu học cách để lớn, bắt đầu có những va đập riêng trong cuộc đời, tôi mới thấm thía rằng: mẹ không chỉ cần được hiểu, mà còn xứng đáng được yêu thương bằng tất cả những điều tốt đẹp nhất. Tôi thương mẹ, nhưng cũng day dứt vì chưa một lần nói thành lời. Tôi biết, tình yêu không cần phô trương, nhưng mẹ – sau tất cả những điều đã cho đi – vẫn xứng đáng được nghe một lời tri ân rõ ràng. Chắc chắn rằng, sau ngày hôm nay, tôi sẽ thường xuyên nói lời "Con yêu mẹ" mà không chút ngập ngừng.
Mẹ vẫn luôn ở đó – lặng lẽ như ánh nắng sớm mai, dịu dàng như cơn gió đầu mùa và âm thầm như nhịp đập của trái tim. Dù cuộc sống có đổi thay bao nhiêu, dù con có lớn khôn đến nhường nào, thì trong tim con, mẹ vẫn mãi là người phụ nữ đẹp nhất – không phải bởi dáng hình hay lời nói, mà bởi tình yêu thương mẹ đã dành cho con bằng tất cả những gì chân thành nhất. Con biết, con chưa thể nói được hết lòng mình, chưa thể làm được nhiều điều cho mẹ, nhưng con sẽ lớn lên từng ngày, bằng chính những điều mẹ đã dạy. Cảm ơn mẹ – vì đã là mẹ của con, vì đã cho con một mái nhà có yêu thương, một tuổi thơ có tiếng ru, và một cuộc đời bắt đầu bằng đôi tay mẹ dịu dàng nâng đỡ.
Thời gian nghĩ + viết dài quá nên c gộp phần kỷ niệm vào phần tình cảm nha. E có thể tự chỉnh sửa theo trải nghiệm cá nhân và lồng giọng văn của mình vào bài. Cố gắng viết thêm phần kỉ niệm của e với mẹ để bài văn chân thực, cảm xúc hơn nhé, với chỉnh sửa sao cho phù hợp với thực tế mẹ e sao nha (viết lố quá bị trừ điểm đó)
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin