

Viêt bài văn phân tích truyện ngắn sau:
THẰNG EM TÔI
Tôi dám chắc với các bạn rằng, không có đứa bé nào nghịch hơn cu Dũng em tôi. Tôi làm cái gì nó cũng học theo rồi phá quấy. Mới năm tuổi, bé loắt choắt mà chơi với nhau, lúc nào nó cũng đòi thắng. Có lúc cáu quá, tôi phát nhẹ một cái là y như rằng, nó khóc rinh lên, làm như đau đớn lắm. Chờ mẹ tôi dỗ mãi mới chịu nín. Lại còn cái chuyện ăn tham của nó nữa chứ, tôi có kể cả ngày cũng không hết. Cậy là bé nhất nhà nên cái gì cu Dũng cũng đòi phần hơn. Dù hai là trái ổi, múi bưởi hay bất kỳ thứ quà ai cho, nó cũng đòi phần nhiều, phần to mới đến lượt tôi.
Có lần mẹ tôi mua về hai cái bánh cốm y hệt nhau. Tất nhiên là cu Dũng đòi chọn trước rồi. Nó cứ dương mắt, nhìn đi nhìn lại hai cái bánh, làm cho tôi phải chờ lâu, sốt cả ruột rồi mới bất ngờ cắn một miếng rõ to váo cái bánh nó đưa cho tôi. Đã thế, nó còn cười khoái trá, hở cả mấy cái răng sún, làm cho tôi điên cả ruột. Vậy mà mẹ tôi cũng chỉ mắng nó: “Con hư thế!” rồi xoa đầu tôi: “Con là anh, nhường em vậy”
Nhưng lắm khi cu Dũng cũng dại lắm cơ. Thì ngay chiều qua đấy thôi. Mẹ tôi mua về cho hai anh em hai chú gà trống choai để nuôi. Cu Dũng khoái lắm, lau tau đòi chọn trước. Nó xí ngay con gà nhỉnh hơn nhưng thấp tè, mọc đủ lông đuôi và cánh. Tôi mừng rơn, vì con gà cồ, đang trụi lông thuộc về mình, nhưng vẫn làm ra vẻ buồn nên cu cậu cười tít cả mắt. Thế rồi sáng nay, tôi lụi cụi đào giun, bắt châu chấu để “bồi dưỡng” cho gà. Cu cậu cũng lanh chanh làm theo. Nhưng nó thì làm được gì. Rốt cuộc, tôi phái cho cả hai con ăn cùng ăn. Gét nỗi, con gà của nó đã ăn chực lại chẳng biết điều, tinh y hệt chủ, mổ nhanh như chớp, tranh hết cả phần của gà tôi. Thế mà cu Dũng còn reo hò, vỗ tay, khen con gà của nó. Bực quá, tôi nổi cáu:
– Này…Chiều nay anh bận học, Dũng phải kiếm mồi cho cả hai con đấy.
Nó vênh váo:
– Được thôi !
Tưởng cu cậu sỹ diện, nói cho oai, nào ngờ, nó làm thật.
Cho đến lúc đi học về, tôi mới sững người khi biết Dũng bị cảm nắng, đang nằm ở bệnh xá. Thảo nào, ngồi ở lớp, tôi cứ thấp thỏm, lo lo mà chẳng hiểu vì sao. Chắc là Dũng trốn mẹ, ra bãi vồ châu chấu cả buổi chiều đây…
Tôi vù ngay lên trạm xá. May quá, Dũng đã đỡ. Nó nắm trên gường bệnh, từ từ hé cặp mắt mệt mỏi nhìn tôi:
– Em chẳng kiếm được con châu châu nào cho gà cả anh ạ – Nó nói, giọng mệt mỏi.
– Lần sau đừng có mà phơi nắng nữa em nhé – Tôi nói khẽ với Dũng. Sợ mẹ nghe lại trách, tôi vội lấy một quả quýt bóc vỏ, đưa cho Dũng- Em gắng ăn cho đỡ mệt nào…
– Em…ứ ăn đâu…Dũng vừa nói vừa đưa mắt nhìn bao nhiêu là quà, bánh đặt trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh – Anh ăn đi… Cho anh hết đấy.
– Không… Em không ăn anh cũng…
Tôi cảm động quá, không nói tiếp được nữa. Ôi, thằng em nghịch ngợm của tôi sao hôm nay lại thảo thế. Tự dưng, tôi thấy sống mũi cay cay và nước mắt cứ trào ra. Tôi muốn nói: “Anh thương em lắm. Cố ăn đi cho chóng khỏi” mà chẳng hiểu sao, cứ ngắc ngứ trong cổ, không nói ra được.
(Thái Chí Thanh, Thằng em tôi)
Chú thích: Nhà văn Thái Chí Thanh hiện là Chủ tịch Hội đồng Văn học thiếu nhi Hội Nhà văn Việt Nam khóa X. Ông sinh 1953 tại Nghệ An, từng tham gia chiến trường miền Nam trước năm 1975, tốt nghiệp cử nhân sử học Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1981 và cao học tại Moskva, Liên Xô năm 1989. Từ năm 2002 đến 2014, ông là cán bộ ngoại giao ở Ba Lan và Hoa Kỳ. Về nước ông làm Biên tập viên NXB Hội Nhà văn đến nay. Thái Chí Thanh đã xuất bản 14 tác phẩm gồm truyện ngắn, tiểu thuyết, truyện đồng thoại cho thiếu nhi. Đặc biệt, tập truyện đồng thoại Gấu con học đếm của ông được NXB Kim Đồng phát hành 30.632 bản vào tháng 7.2009, và nhóm biên soạn sách Tiếng Việt 1, tập 2, bộ Chân trời sáng tạo, đã soạn thành bài Gấu con chia quà đưa vào sách giáo khoa. Nhân dịp Trại Sáng tác Văn học thiếu nhi do Hội Nhà văn Việt Nam sắp tổ chức ở Khu Du lịch Sao Mai tại thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên mà nhà văn Thái Chí Thanh là nhân tố chủ lực.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Truyện ngắn “Thằng em tôi” của Thái Chí Thanh là một tác phẩm giàu cảm xúc, viết về tình cảm anh em trong gia đình qua những chi tiết giản dị mà chân thực. Qua lời kể của người anh, hình ảnh cậu bé Dũng hiện lên vừa nghịch ngợm, ích kỉ trẻ con nhưng cũng rất đáng yêu và giàu tình cảm.
Nhân vật cu Dũng được khắc họa là một đứa trẻ tinh nghịch, hay tranh giành. Dũng luôn đòi phần hơn trong mọi việc, từ miếng bánh đến trái ổi, múi bưởi. Đặc biệt, hành động “cắn một miếng rõ to” vào chiếc bánh rồi đưa cho anh đã cho thấy sự láu lỉnh và tính thích hơn thua của em. Không chỉ vậy, Dũng còn hay bắt chước anh, làm phiền anh và thường xuyên khiến anh bực bội. Qua đó, tác giả đã tái hiện rất sinh động tâm lí trẻ nhỏ - hồn nhiên nhưng cũng ích kỉ, hiếu thắng.
Nhưng đằng sau vẻ nghịch ngợm ấy lại là một tấm lòng hồn nhiên, yêu thương anh. Điều này được thể hiện rõ qua sự việc Dũng cố gắng đi bắt châu chấu để kiếm mồi cho gà theo lời anh nói. Dù còn nhỏ và không đủ sức, Dũng vẫn làm thật, đến mức bị cảm nắng phải vào trạm xá. Chi tiết này cho thấy em không chỉ biết nói mà còn biết thực hiện lời hứa, thể hiện sự cố gắng và tình cảm chân thành dành cho anh.
Cảm động nhất là khi Dũng nằm trên giường bệnh, dù mệt mỏi vẫn nghĩ đến anh: “Anh ăn đi… cho anh hết đấy.” Hành động nhường quà ấy hoàn toàn trái ngược với tính “ăn tham” trước đó, cho thấy tình yêu thương anh sâu sắc của Dũng. Chính sự thay đổi này đã khiến người anh xúc động đến nghẹn ngào, nhận ra tình cảm chân thành của em mình. Từ đó, truyện làm nổi bật vẻ đẹp của tình anh em - giản dị nhưng thiêng liêng.
Truyện còn thành công ở nghệ thuật kể chuyện tự nhiên, giọng điệu hóm hỉnh, chân thật. Việc xây dựng tình huống truyện bất ngờ đã làm nổi bật sự chuyển biến trong nhận thức và tình cảm của người anh, đồng thời khắc sâu chủ đề tác phẩm.
“Thằng em tôi” là một truyện ngắn giàu ý nghĩa, giúp người đọc hiểu hơn về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình anh em. Qua hình ảnh cu Dũng, tác giả gửi gắm thông điệp: đằng sau những biểu hiện nghịch ngợm của trẻ nhỏ luôn là một trái tim trong sáng, biết yêu thương. Tác phẩm vì thế để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động và suy ngẫm.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin