

giúp tôi với SOSSSSSSSS
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đề 1:
Tình bạn là một trong những thứ tình cảm thiêng liêng nhất của cuộc đời người. Có trong đời một người bạn thân thiết sẽ khiến chúng ta thêm được nhiều niềm vui trong cuộc đời này. Và em cũng vậy, em cũng có cho mình một người bạn thân thiết, bạn thân của em tên là Lan. Chúng em đã quen nhau từ khi mới bắt đầu học lớp một.
Lan bằng tuổi em nhưng lại cao hơn em cả nửa cái đầu. Khuôn mặt tròn trịa, đáng yêu như vầng trăng tròn ngày rằm cùng dáng người nhỏ nhắn là nét đặc trưng khiến em có thể dễ dàng nhận ra người bạn thân của mình dù đang ở chỗ đông người. Lan vô cùng dễ mến và đáng yêu!
Lan có mái tóc dài, đen nhánh và mượt mà như dòng suối, nước da bánh mật làm tôn lên hàm răng trắng sứ khiến cho ai vừa nhìn cũng cảm thấy dễ thương, dễ gần. Điểm đặc biệt nhất trên gương mặt của Lan đó là đôi má lúm đồng tiền xinh xắn. Không chỉ có nụ cười vô cùng duyên dáng, đáng yêu, Lan còn có đôi mắt đen láy, luôn long lanh như mặt hồ nước mùa thu, đôi môi chúm chím, hồng hào, tất cả tạo nên một gương mặt hết sức thu hút đối với mọi người xung quanh.
Thế nhưng, không chỉ có vẻ ngoài xinh xắn, đáng yêu, Lan còn có những nét tính cách hết sức thú vị nữa. Đối với mọi người xung quanh, bạn thân của em vô cùng hiền lành, đáng yêu và dễ mến. Lan luôn là người chia sẻ với em mọi điều trong cuộc sống hàng ngày. Bất cứ điều gì em gặp khó khăn, tìm đến Lan thì đều được bạn giải quyết vô cùng nhanh chóng, đặc biệt là những bài tập khó trên lớp.
Ở nhà, Lan cũng thường phụ giúp cha mẹ làm những công việc nhỏ như quét nhà, nấu cơm, hay tưới cây. Quả thật, Lan xứng đáng là người con ngoan của bố mẹ, người trò giỏi của nhà trường, thầy cô.
Em rất yêu quý cô bạn thân của mình. Mong rằng sau này lớn lên, chúng em vẫn luôn chơi với nhau được thân thiết như thế này và cùng nhau học tập thật tốt, để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ chúng em.
Đề 2:
“Những con hạc giấy” là một câu chuyện cảm động về những nỗi đau mà chiến tranh mang lại, và đó cũng là câu chuyện để lại cho em nhiều ấn tượng và nhiều suy ngẫm nhất.
Sự việc bắt nguồn từ ngày 16/7/1945, nước Mỹ chế tạo được bom nguyên tử. Hơn nửa tháng sau, chính phủ Mỹ quyết định ném cả hai quả bom mới chế tạo xuống Nhật Bản, lần lượt ở hai thành phố Hi-rô-si-ma và Na-ga-sa-ki. Việc này đã cướp đi mạng sống của hàng trăm nghìn người. Tổng số người chết vì hai quả bom này và bị nhiễm phóng xạ lên tới nửa triệu, còn thành phố đã hoang tàn, không còn dấu hiệu của sự sống.
Khi Hi-rô-si-ma bị ném bom, cô bé Xa-xa-ki Xa-đa-kô mới hai tuổi đã may mắn thoát khỏi bàn tay của Thần Chết tại thời điểm đó, nhưng em lại nhiễm phóng xạ. Mười năm sau, hậu quả của nó càng trở nên rõ nét: Sức khoẻ của em suy giảm rất nhanh, phải nằm viện liên tục để điều trị.
Mỗi ngày với Xa-đa-kô là một ngày khó khăn bởi sự hành hạ mà nỗi đau thể xác mang lại. Cô bé không thể đi lại, ăn uống, sinh hoạt như người bình thường, bởi bất cứ hành động nào cũng đều mang lại sự đau đớn. Ngày ngày ngồi trên giường bệnh càng lúc càng khiến Xa-đa-kô thấy mệt mỏi và tuyệt vọng. Bỗng nhiên, một tia hy vọng xuất hiện trong cô bé khi Xa-xa-ki Xa-đa-kô nghe được một truyền thuyết truyền miệng từ xa xưa: Nếu gấp đủ một nghìn con hạc bằng giấy treo quanh phòng, em sẽ khoẻ mạnh trở lại. Cô bé mười hai tuổi ngây thơ đã đặt niềm tin vào đó hoàn toàn, và đã cố nén nỗi đau thể xác, miệt mài ngồi gấp hạc. Mỗi con hạc hoàn thành là một nụ cười lại xuất hiện trên gương mặt đã sớm mệt mỏi vì bệnh tật, cũng là một tia hy vọng cho em được hoàn thành. Câu chuyện của Xa-xa-ki Xa-đa-kô đã nhanh chóng được mọi người biết tới. Trẻ em ở khắp Nhật Bản đã gửi tặng cô thật nhiều con hạc giấy. Thế nhưng, Xa-đa-kô đã vĩnh viễn không tỉnh dậy nữa khi cô bé mới gấp được 644 con.
Xúc động trước sự ra đi của Xa-đa-kô, học sinh ở thành phố Hi-rô-si-ma đã quyên góp tiền để xây một tượng đài tưởng niệm những nạn nhân qua đời vì tội ác của bom nguyên tử, của chiến tranh. Sau này, bức tượng đó được dựng lên ở Công viên Hoà bình của thành phố. Trên đỉnh tượng đài là tượng một bé gái – mô phỏng lại hình ảnh Xa-đa-kô – giơ cao hai tay nâng một con hạc lớn đang dang cánh bay, ánh mắt tràn ngập nỗi thiết tha và hy vọng. Dưới tượng đài khắc dòng chữ “Chúng tôi muốn thế giới này mãi mãi hòa bình”.
Khi nghe câu chuyện về cô bé Xa-xa-cô, em nghĩ hẳn ai ai cũng xúc động trước lòng yêu chuộng hòa bình của cô bé. Sẽ chẳng có phép màu nào gìn giữ được cuộc sống hòa bình mà mỗi con người, mỗi quốc gia cần phải nỗ lực chung tay để gìn bảo vệ nền hòa bình vốn có và đẩy lùi chiến tranh phi nghĩa.
Chúc Em Thi Tốt!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin