

viết bài văn biểu cảm về bài thơ" Bàn chân thầy giáo" của trần đăng khoa
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Trong dòng chảy của thơ ca Việt Nam, hình tượng người thầy luôn gợi lên trong lòng độc giả những xúc cảm thiêng liêng và sâu sắc. Đó không chỉ là người truyền dạy tri thức mà còn là những con người âm thầm hy sinh, gắn bó cả cuộc đời mình với sự nghiệp trồng người. Đọc bài thơ Bàn chân thầy giáo của Trần Đăng Khoa, ta không chỉ thấy một hình ảnh đẹp đẽ về người thầy mà còn là cả một cuộc đời tận hiến, một câu chuyện đầy xúc động về tình yêu nước, tình yêu nghề và lòng tận tụy không ngơi nghỉ.
Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ lên khung cảnh quen thuộc nơi lớp học, nơi thầy vẫn miệt mài giảng bài. Nhưng chính trong sự quen thuộc ấy lại ẩn chứa một điều đặc biệt khiến học trò không khỏi tò mò:
“Thầy ngồi ghế giảng bài
Xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ
Một bàn chân đâu rồi
Chúng em không rõ”
Hình ảnh thầy giáo “ngồi ghế giảng bài” gợi lên dáng vẻ điềm đạm, tận tụy của một người thầy vẫn ngày ngày mang tri thức đến cho học trò. Nhưng sự hiện diện của “đôi nạng gỗ” ngay bên bàn lại khiến bức tranh ấy trở nên đầy xót xa. Từ ngạc nhiên đến hoang mang rồi trở thành nỗi tò mò đau đáu khi học trò tự hỏi: “Một bàn chân đâu rồi / Chúng em không rõ”. Câu thơ không chỉ dừng lại ở sự thiếu hụt về thể xác mà còn gợi ra cả một quá khứ đầy ẩn khuất để rồi từ đó mở ra những câu chuyện phía sau đôi nạng ấy. Nghệ thuật đối lập giữa hình ảnh người thầy - biểu tượng của tri thức, và sự mất mát - dấu vết chiến tranh, khiến người đọc không khỏi trăn trở về những hy sinh thầm lặng mà thầy đã trải qua.
Câu hỏi chưa có lời giải đáp, nhưng ngay sau đó, quá khứ ùa về qua những ký ức đau thương. Đoạn thơ tiếp theo đưa ta trở lại những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi mà thầy - người đưa đò tri thức đã buộc phải tạm gác lại nhiệm vụ để cầm súng bảo vệ quê hương:
“Sáng nào bom Mỹ dội
Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc ngói
Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi
Thầy cầm súng ra đi
Bài tập đọc dạy chúng em dang dở
Hoa phượng
Hoa phượng cháy một góc trời như lửa”
Hình ảnh “phượng đổ ngổn ngang”, “mái trường tốc ngói”, “mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi” như những thước phim sống động về một thời kỳ khốc liệt. Chiến tranh không chỉ tàn phá quê hương, mà còn cướp đi cả những tháng ngày bình yên của thầy trò. Thầy - người mang tri thức đã phải tạm rời xa bảng đen, phấn trắng để cầm súng chiến đấu. Và rồi, bài tập đọc còn dang dở như một biểu tượng cho sự ngắt quãng đầy đau đớn của giáo dục trong chiến tranh. Hình ảnh “hoa phượng cháy một góc trời như lửa” không chỉ đơn thuần là phép so sánh mà còn hàm chứa trong đó cả ngọn lửa chiến tranh, ngọn lửa nhiệt huyết của những con người đã dũng cảm ra đi để đổi lấy hoà bình hôm nay. Đọc đến đây, lòng ta không khỏi xót xa, vừa tiếc nuối, vừa khâm phục trước những người thầy đã gác lại bục giảng để lên đường chiến đấu.
Chiến tranh kết thúc, thầy trở về với lớp học, tiếp tục sự nghiệp trồng người. Nhưng dù nụ cười thầy vẫn vẹn nguyên như xưa, thì cơ thể thầy đã không còn nguyên vẹn. Những vết thương chiến tranh vẫn còn đó, âm thầm nhưng không bao giờ phai mờ:
“Năm nay thầy trở về
Nụ cười vui vẫn nguyên vẹn như xưa
Nhưng một bàn chân không còn nữa
Đôi bàn chân
Ôi bàn chân
In lên cổng trường những chiều giá buốt
In lên cổng trường những đêm mưa dầm
Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo
Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo
Như nhận ra cái chưa hoàn hảo
Của cả cuộc đời mình”
Thầy trở về, mang theo nụ cười vẹn nguyên như ngày nào. Nhưng trên cơ thể thầy, chiến tranh đã để lại một vết thương không thể nào bù đắp: “Nhưng một bàn chân không còn nữa”. Đoạn thơ sử dụng phép lặp, nhấn mạnh hình ảnh bàn chân như một biểu tượng đầy ám ảnh về sự hy sinh. Hình ảnh những dấu nạng “in lên cổng trường” giữa những chiều đông giá buốt hay những đêm mưa dầm gợi lên biết bao xúc động. Những bước đi khập khiễng ấy không chỉ là dấu vết vật lý mà còn là chứng tích của thời gian, của quá khứ và cả những mất mát vô giá. Câu thơ “Như nhận ra cái chưa hoàn hảo / Của cả cuộc đời mình” khiến ta lặng người. Sự “chưa hoàn hảo” ấy không chỉ thuộc về thầy, mà còn thuộc về thế hệ sau, những người chưa từng đi qua chiến tranh, chưa từng phải đánh đổi bất cứ điều gì để có được hòa bình hôm nay.
Những câu hỏi về bàn chân thầy lại vang lên, như một nỗi niềm day dứt của học trò, của thế hệ sau dành cho thầy và cho cả những người đã hy sinh trong cuộc chiến giành độc lập:
“Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh
Hay Tây Ninh, Đồng Tháp?
Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc
Cho lẽ sống làm người
Em lắng nghe thầy giảng từng lời
Rung động bao điều suy nghĩ”
Những địa danh ấy không chỉ là dấu tích của những trận chiến ác liệt, mà còn là nơi khắc ghi bao nỗi đau và hy sinh. Hình ảnh “bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc” là một phép ẩn dụ đầy mạnh mẽ, khẳng định sự chiến đấu không chỉ vì bản thân, mà còn vì cả một dân tộc, vì “lẽ sống làm người”. Và giờ đây, khi thầy đứng trên bục giảng, từng lời thầy nói không chỉ đơn thuần là bài học trên sách vở, mà còn là những bài học về cuộc đời, về những giá trị không thể nào đo đếm bằng con chữ.
Bài thơ khép lại, nhưng những bước chân thầy vẫn còn vang mãi trong tâm trí mỗi người:
“Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mỹ
Nghe âm vang tiếng gọi của chiến trường
Em đi suốt chiều dài yêu thương
Chiều sâu đất nước
Theo những dấu chân người thầy năm trước
Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất
Vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời...”
Hình ảnh “bàn chân đã mất vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời” là một kết thúc đầy ám ảnh nhưng cũng thật đẹp đẽ. Thầy mất đi một phần thân thể, nhưng thầy chưa bao giờ dừng bước. Những dấu chân ấy sẽ còn in mãi, không chỉ trên sân trường mà trong tâm trí, trong hành trình trưởng thành của mỗi thế hệ học trò.
Bằng giọng thơ dung dị nhưng sâu lắng, Trần Đăng Khoa đã dựng lên một bức chân dung không chỉ của một người thầy, mà còn của cả một thế hệ đã hy sinh vì đất nước. Những bàn chân dù không còn nguyên vẹn, nhưng con đường thầy đi vẫn mãi là ánh sáng soi đường cho những thế hệ sau.
Có những bài thơ ta đọc một lần rồi quên nhưng cũng có những bài thơ đi cùng năm tháng, lắng đọng mãi trong tim người đọc. Bàn chân thầy giáo chính là một bài thơ như thế. Không chỉ kể về một người thầy cụ thể mà còn là lời tri ân dành cho tất cả những người thầy đã từng lặng thầm hi sinh, là bài ca về sự tận tụy, về tình yêu nước và tình yêu học trò. Đọc bài thơ, ta thấy lòng mình như lắng lại, như có điều gì thôi thúc ta phải sống xứng đáng hơn, phải trân quý hơn từng bước chân của những người đã dẫn dắt ta trên hành trình tri thức và cuộc đời.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin