

Đọc văn bản và trả lời các câu hỏi:
BỐ TÔI
(Cao Thị Tỵ)
Ngoại kể rằng: Mẹ tôi mất sớm vì một căn bệnh hiểm nghèo khi hai anh em tôi vẫn còn rất nhỏ, lúc đó em tôi mới một tuổi, còn tôi mới lên ba, cú sốc quá lớn khiến bố tôi sầu não ủ ê đến hàng mấy năm trời vẫn chưa nguôi ngoai.
Hằng ngày, ngoại trông nom chăm bẵm anh em chúng tôi để bố đi làm, nhưng cứ về đến nhà là bố lại ôm chúng tôi vào lòng vỗ về, chăm sóc cho chúng tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Bố không biết ru hay và ngân nga trầm bổng như ngoại, nhưng giọng của bố trầm ấm, bố ru chúng tôi bằng những bài thơ. Và bài ru mà tôi thường xuyên nghe nhất đó là bài “Bầm ơi”. Cứ mỗi lần bế chúng tôi lên võng hay lên giường là bố mở đầu bằng bài “Bầm ơi”, cứ vậy bố đọc đi đọc lại bài “Bầm ơi” một lát là anh em tôi ngủ say, nhiều khi tôi thấy bố nghẹn ngào xúc động, nhất là những khi bố nhắc đến tên mẹ. Những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt bố. Thấy bố một mình cảnh gà trống nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ quả là vất vả. Anh em họ hàng ngỏ ý khuyên bố tôi nên tục huyền, tìm người về làm mẹ kế mẫu để sớm hôm chăm nom, săn sóc cho bố con tôi, nhưng bố nhất định không đồng ý. Bố bảo: Cảnh dì ghẻ con chồng xưa nay tôi đã biết cả rồi, con người khác máu tanh lòng. Nhất là khi lại sinh thêm em bé nữa, chuyện con riêng con tây khó tránh khỏi sứt mẻ tình cảm, thế nên mọi người đừng khuyên tôi nữa.
Và bố cứ vậy, lo lắng, chăm sóc, thường hay mua quà bánh cho chúng tôi mỗi khi bố đi đâu xa về. Hàng ngày, bố luôn đến đón tôi trước giờ, chưa bao giờ bố để tôi phải đứng trước cửa trường chờ đợi! Khi tôi lên cấp hai, bố mua cho tôi một cái xe đạp cũ, tôi vui vẻ cùng chúng bạn đi học, đi chơi… tôi đâu biết hàng ngày bố vất vả làm đủ các nghề nặng nhọc như phụ hồ, đào ao, đào giếng … cho đến một hôm bố ngã bệnh. Bố sốt ly bì mấy hôm không ăn uống được. Tôi vào bệnh viện thăm bố, thấy bố gầy sút xanh xao, tôi lo lắng và thương bố vô cùng, tôi nói với bố:
- Bố ạ. Con xin phép nghỉ học để chăm cho bố nhanh khỏe lại nhé!
Bố ân cần cầm tay tôi:
- Bố không sao đâu, con cứ lo học cho giỏi và bảo ban em là bố nhanh khỏe thôi.
Tôi ra về mà lòng bất an, chắc bố vất vả vì lo lắng cho chúng tôi nhiều quá nên mới đổ bệnh! Giá như mẹ tôi còn sống thì …, tôi phải làm sao để giúp đỡ cho bố bớt vất vả đây? Từ hôm đó, tôi không vô tư học hành vui chơi như trước nữa, tôi nghĩ sẽ cố gắng tranh thủ sau thời gian học tập tìm kiếm thêm công việc làm để giúp đỡ gia đình, giúp đỡ cho bố bớt vất vả, ý định của tôi chưa kịp thực hiện thì không ngờ mấy hôm sau bố tôi qua đời! Tôi ân hận vô cùng. Bố ơi! Giá như con biết thương và giúp đỡ bố nhiều hơn.
(1) Tục huyền: người chồng tái giá, lấy vợ khác sau khi vợ trước chết
Câu 1 : Nếu em là nhân vật `` tôi `` trong truyện , em sẽ làm gì để phụ giúp,động viên và chăm sóc bố ?
Câu 2 : Từ truyện ngắn trên , em rút ra bài học nào cho bản thân?Giải thích vì sao?( Viết đoạn văn khoảng 3-5 câu )
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu `1` :
`-` Em sẽ chủ động làm các công việc nhà phù hợp với sức mình , như nấu cơm , dọn dẹp nhà cửa , giặt quần áo , ... để bố có thời gian nghỉ ngơi .
`-` Cùng em trai san sẻ công việc nhà .
`-` Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để bố vui lòng và tự hào .
`-` Bảo ban em trai cùng nhau học tập .
`-` Em sẽ dành thời gian trò chuyện , tâm sự với bố , lắng nghe những tâm sự của bố .
`-` Khi bố mệt mỏi , em sẽ pha trà , xoa bóp cho bố .
`-` Cùng em trai quan tâm đến bố từng chút một .
`-` Nấu những món ăn ngon cho bố .
`-` Em sẽ tìm kiếm những công việc làm thêm phù hợp với thời gian học tập để kiếm thêm thu nhập , phụ giúp bố trang trải cuộc sống .
`-` Em sẽ luôn thể hiện tình yêu thương và sự biết ơn đối với bố .
`-` Em sẽ tạo ra những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống hàng ngày để bố cảm thấy vui vẻ hơn .
`-` Kể cho bố nghe những câu chuyện vui ở trên trường , ở lớp .
`-` Em sẽ trân trọng từng khoảnh khắc bên bố , tạo ra những kỷ niệm đẹp để sau này không phải hối tiếc .
Câu `2` :
Qua câu chuyện ngắn trên , em rút ra bài học cho bản thân là cần phải biết trân trọng và yêu thương những người thân yêu khi còn có thể . Bởi vì , thời gian không chờ đợi ai và chúng ta sẽ không bao giờ biết được khi nào mình sẽ mất đi họ . Em cảm thấy hối hận vì đã không dành nhiều thời gian hơn cho bố và không giúp đỡ bố nhiều hơn khi bố còn sống . Em sẽ cố gắng dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và những người thân yêu , thể hiện tình yêu thương và sự quan tâm của mình đối với họ .
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin