

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Hè vừa rồi, em lần đầu được về quê thăm bà ngoại. Nhớ lúc đó, lòng em vừa háo hức vừa lo lắng, bởi vì em chưa bao giờ đi một quãng đường xa đến vậy. Khi xuống xe và nhìn thấy bà đứng ở sân, nụ cười hiền hậu của bà làm tim em ấm áp lạ thường.
Bà ôm em thật chặt, mùi hương thảo mộc và hương gạo mới nấu khiến em thấy nhớ nhà vô cùng. Cả buổi sáng, bà kể cho em nghe về những ngày tháng xưa, về những trò nghịch ngợm của ba mẹ em hồi nhỏ, và dạy em cách làm bánh trôi. Nghe bà kể, em vừa cười vừa rưng rưng nước mắt, nhận ra tình cảm của bà dành cho em thật sự bao la và dịu dàng.
Điều làm em xúc động nhất là khi bà nhẹ nhàng nắm tay em và bảo: "Dù đi đâu, hãy luôn nhớ về nhà, về gia đình." Lời nói giản dị ấy như một sợi dây vô hình kết nối trái tim em với bà, với quê hương.
Lần về thăm bà ấy để lại trong em một cảm xúc khó quên: vừa hạnh phúc, vừa ấm áp, vừa biết trân trọng những người thân yêu xung quanh. Em hứa sẽ chăm ngoan, học tốt để bà luôn tự hào và em sẽ luôn giữ mãi ký ức đẹp này trong tim.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin