

1. ĐỌC – HIỂU (4,0 điểm): Đọc văn bản sau:
BÀ BÁN BỎNG CỔNG TRƯỜNG TÔI
(Lược trích một đoạn: Trước cổng trường nhân vật tôi có bà bán bỏng tóc bạc phơ, lưng còng, rất hiền hậu. Bà bán hàng thường thêm bỏng cho lũ trẻ nên đứa nào cũng thích mua hàng của bà. Một hôm, thẳng Tòng béo lớp tôi phao tin đồn là bà bán bỏng bị ho lao, có thể lây nhiễm. Thế là bọn bạn lớp tôi không còn ra mua hàng cho bà như trước. Tin đó truyền đi khắp trường, hàng bỏng của bà bị ế đến mấy ngày không bán nổi. Thế rồi bà không bán bỏng ở cổng trường nữa. Tôi và lũ bạn cũng chẳng ai nhớ tới bà, chúng tôi chuyển sang mua ô mai, táo dầm)
Một hôm mẹ tôi sai tôi ra chợ mua mớ rau. Tôi bỗng gặp bà bán bỏng, trông bà gầy nhiều, lưng còng hẳn xuống, quần áo rách rưới, bà chống gậy và đeo một cái bị đi vào hàng cơm, bà lấy trong bị ra một cái bánh mì khô và nói gì nho nhỏ với bà hàng cơm, nghe không rõ. Tôi chỉ nghe tiếng quát mắng to tướng của bà hàng cơm:
- Nướng nhanh lên mà đi cho khuất mắt. Trông người chả ra người, như con gà rù thế kia mà ám hàng người ta thì làm sao người ta bán được...
Bà bán bỏng lật đật đến gần bếp lò run rẩy nhét cái bánh mì vào phía dưới lò. Chứng kiến tất cả cái cảnh ấy tự nhiên tôi thấy thương bà quá. Tôi chạy lại gần bà, ấn vội vào tay bà số tiền mẹ tôi đưa mua rau rồi chạy vụt về. Tôi về nhà kể lại với mẹ mọi việc, mẹ tôi không mắng tôi về việc ấy mà lại trách tôi chuyện khác kia. Mẹ bảo:
- Con giúp đỡ người nghèo là đúng, nhưng con thử nghĩ xem, với số tiền mua rau ấy bà già chỉ sống được một bữa, còn bữa sau thì sao? Đáng lẽ trước kia con và các bạn con đừng tung cái tin "bà bán bỏng ho lao" ra thì chắc bà vẫn sống được tử tế. Đằng này, vô tình con và các bạn con đã hại bà ấy. Các con chưa hiểu được đâu.
Chưa hiểu được một người già mà phải đói khát thì khổ đến thế nào... Mẹ còn nói nhiều nhiều nữa nhưng thấy tôi rân rấn nước mắt nên mẹ thôi. Mẹ lại đưa tiền cho tôi đi mua rau.
Hôm sau đến lớp tôi kể cho các bạn nghe mọi sự việc, kể cả chuyện mẹ tôi đã mắng tôi như thế nào. Các bạn nghe mà ai cũng bùi ngùi cảm thấy mình có lỗi, bỗng có bạn lên tiếng:
Thế ai bảo cậu Tòng là bà ấy ho lao?
Ai bảo? Ai bảo?... - Tất cả nhao lên như muốn lên án Tòng.
Tớ cũng chẳng nhớ. – Tòng trả lời yếu ớt. – Tớ nghe thấy thế.
Cậu nghe chưa chính xác mà đã nói. Cậu ác thế! Ác thế!
Khổ thân bà ấy. – Một bạn nói. – Làm thế nào để giúp bà ấy bây giờ? Hay là góp tiền lại đem cho bà ấy.
- Làm thế chẳng được đâu. – Tôi nói. – Mẹ tớ bảo là khi bà ấy ăn hết số tiền mình cho thì bà ấy lại đói. Hay là khi nào tớ gặp bà ấy tớ sẽ bảo: “Bà cứ bán bỏng đi chúng cháu lại mua cho bà" mà tất cả chúng mình phải mua của bà ấy kia, bảo cả bọn lớp khác nữa."
- Ừ, phải đấy! – Một bạn nói. – Tất cả chúng mình đều mua.
Tất cả.
- Tất cả. - Các bạn đồng thanh tán thành. Có bạn lại còn đề ra mình sẽ ăn sáng bằng bỏng.
(Theo Xuân Quỳnh, Trời xanh của mỗi người, NXB Kim Đồng, 2017, tr99-106)
Trả lời các câu hỏi:
Câu 1: Truyện "Bà bán bỏng cổng trường tôi" được kể theo ngôi kể nào? Tác dụng?
Câu 2: Trong văn bản, nhân vật tôi bị mẹ trách vì điều gì?
Câu 3: Nêu chủ đề và cho biết 2 căn cứ để xác định chủ đề đó.
Câu 4: Chỉ ra tác dụng của phép liệt kê trong câu văn sau: "Tôi bỗng gặp bà bán bỏng, trông bà gầy nhiều, lưng còng hẳn xuống, quần áo rách rưới, bà chống gậy và đeo một cái bị đi vào hàng cơm, bà lấy trong bị ra một cái bánh mì khô và nói gì nho nhỏ với bà hàng cơm, nghe không rõ."
Câu 5: Qua những hành động và việc làm của nhân vật tôi sau khi chứng kiến hoàn cảnh của bà bán bỏng, em thấy nhân vật tôi có những phẩm chất gì?
Câu 6: Từ câu chuyện trên, em rút ra bài học gì cho bản thân? Vì sao?
II. VIẾT : Viết bài văn nghị luận khoảng 400 chữ phân tích chủ đề và những nét đặc sắc về nghệ thuật của đoan trích được dẫn ở phần đọc hiểu.
Câu 1:
Truyện được kể theo ngôi thứ nhất (ngôi kể “tôi”).
– Tác dụng: Việc sử dụng ngôi kể thứ nhất giúp người đọc cảm nhận được tâm tư, suy nghĩ và cảm xúc chân thật, gần gũi của nhân vật chính. Nhờ đó, những trải nghiệm và những sai lầm của nhân vật “tôi” được thể hiện sống động, tạo sự đồng cảm và khiến thông điệp nhân văn của tác phẩm càng thêm sâu sắc.
Câu 2:
Nhân vật “tôi” bị mẹ trách vì đã tung tin đồn “bà bán bỏng ho lao” khiến cho tin đồn lan truyền, làm thay đổi hoàn cảnh kinh tế của bà bán bỏng. Vì tin đồn ấy, bà không còn được các bạn lớp ủng hộ, khiến bà mất đi thu nhập cần thiết để sống hàng ngày.
Câu 3:
- Chủ đề: Tác động tiêu cực của tin đồn và lời nói không suy nghĩ, cũng như trách nhiệm của con người đối với người yếu thế.
- Căn cứ để xác định chủ đề:
+ Việc tin đồn “bà bán bỏng ho lao” được tung ra khiến bà bán bỏng mất khách hàng, dẫn đến khó khăn về kinh tế và cuộc sống.
+ Lời dặn của mẹ nhân vật “tôi” đã nhấn mạnh rằng nếu không cẩn trọng, lời nói sai lệch sẽ gây hậu quả nghiêm trọng, làm tổn thương những người vốn đã yếu thế và khó khăn.
Câu 4:
– Tác dụng của phép liệt kê:
+ Làm cho câu văn trở nên đầy đủ, sinh động, tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt.
+ Phép liệt kê trong câu văn giúp tạo nên một bức tranh sống động, chi tiết về hoàn cảnh khổ cực của bà bán bỏng. Từng chi tiết “gầy nhiều”, “lưng còng hẳn xuống”, “quần áo rách rưới”,… làm tăng cảm giác thương cảm của người đọc, nhấn mạnh sự nghèo khó và cảnh ngộ bi thảm của bà, từ đó khơi gợi lòng nhân ái và sự trắc ẩn của con người đối với những số phận yếu thế.
+ Qua đó, tác giả đã thể hiện sự đồng cảm sâu sắc tới số phận con người.
Câu 5:
Qua những hành động của nhân vật “tôi” sau khi chứng kiến hoàn cảnh của bà bán bỏng, em thấy nhân vật có những phẩm chất sau:
Khi chứng kiến cảnh nghèo khó của bà, “tôi” không giấu được cảm xúc và bồi hồi lòng thương cảm. Mặt khác, “Tôi” nhận ra rằng hành động của mình (tung tin đồn) đã gây tổn hại đến bà, từ đó thể hiện sự hối hận và mong muốn chuộc lỗi. Cuối cùng,“Tôi” có ý định kêu gọi các bạn cùng lớp góp sức giúp đỡ, thể hiện ý thức cộng đồng và tinh thần sẻ chia.
Câu 6:
Chúng ta cần suy nghĩ kỹ trước khi nói hay tung tin đồn, vì lời nói không suy xét có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng đối với người khác, đặc biệt là những người đã có hoàn cảnh khó khăn. Bài học còn nhấn mạnh tầm quan trọng của lòng nhân ái và trách nhiệm xã hội, khi mỗi hành động dù nhỏ cũng có thể tác động trực tiếp đến cuộc sống của người khác. Em nhận thức rằng, việc cẩn trọng trong lời nói và hành động không chỉ bảo vệ người khác mà còn giúp chúng ta trở thành những con người có tâm, có trách nhiệm trong cộng đồng.
II.
Bài văn “Bà bán bỏng cổng trường tôi” đã phơi bày bi cảnh của một người phụ nữ lớn tuổi, nghèo khó mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với cộng đồng. Qua hình ảnh bà bán bỏng – người phụ nữ hiền hậu, chịu đựng nhọc nhằn qua bao năm tháng với thân hình gầy guộc, lưng còng và bộ quần áo rách nát – tác giả đã khắc họa bi kịch khi cuộc đời bà bị đảo lộn bởi một tin đồn vô căn cứ: “bà bán bỏng ho lao”. Tin đồn ấy, như một ngọn lửa nhỏ ban đầu, nhanh chóng lan tỏa khắp trường lớp, khiến bà mất đi sự ủng hộ từ lũ trẻ vốn trước đây yêu mến và những người dân xung quanh vốn luôn tin tưởng. Hậu quả là, sinh kế mong manh của bà càng trở nên bấp bênh, từ đó tác giả dằn lòng người đọc về sức mạnh tàn phá của lời nói không suy xét và nhấn mạnh bài học rằng mỗi lời nói, mỗi hành động đều có thể mang đến những hệ lụy không lường trước được.
Về mặt nghệ thuật, đoạn trích được xây dựng tinh tế qua lối kể chuyện chủ quan bằng ngôi thứ nhất, tạo nên sự gần gũi và chân thực đến bất cứ ai đọc. Nhân vật “tôi” như mở ra một cánh cửa tâm hồn, mời gọi độc giả cùng chia sẻ những cảm xúc trăn trở, những suy tư đắng cay về số phận của bà bán bỏng. Hình ảnh bà được khắc họa qua từng chi tiết sống động: “trông bà gầy nhiều, lưng còng hẳn xuống, quần áo rách rưới”, những hình ảnh ấy không chỉ là những miêu tả vật lý mà còn là ẩn dụ cho cuộc sống đầy gian khổ, chật vật của người già giữa xã hội. Phép liệt kê được tác giả sử dụng khéo léo nhằm làm nổi bật từng mảnh ghép của bức tranh hiện thực, khiến cho nỗi đồng cảm và lòng nhân ái của người đọc dâng trào, thấm đượm vào từng con chữ.
Sự đối chiếu giữa phản ứng của các bạn lớp – những tâm hồn tuổi trẻ vốn chưa chín chắn trong nhận thức – với lời dặn của mẹ nhân vật “tôi” càng làm tăng thêm sức nặng của thông điệp. Trong khi bọn trẻ ban đầu còn đùa giỡn, vô tư khi nói ra những lời chưa được kiểm chứng, thì lời nhắc nhở của mẹ lại nhuốm đượm sự trăn trở và trách nhiệm. Mẹ nhân vật “tôi” đã khuyên rằng, nếu như chúng con không giữ lời, không suy nghĩ thấu đáo trước khi phát ngôn, hậu quả mà chúng ta gây ra có thể sẽ vô cùng nghiêm trọng đối với những con người đã quá yếu đuối. Qua đó, tác giả gửi gắm một thông điệp về sự cần thiết của việc tự kiểm soát cảm xúc, lời nói và hành động của bản thân trong mỗi hoàn cảnh, để không làm tổn thương người khác, nhất là những người vốn đã đang sống trong cảnh nghèo khó, bi đát. Chuyển biến từ thái độ hờ hững, thậm chí là vô tâm của những người bạn trong lớp đến quyết tâm đồng lòng góp sức giúp đỡ bà bán bỏng thể hiện rõ tinh thần đoàn kết và nhân văn trong cộng đồng. Họ, sau khi nhận ra hậu quả của lời nói bất cẩn, đã cùng nhau lập kế hoạch để góp phần khôi phục cuộc sống cho bà, như một lời chuộc lỗi cho những điều đã làm tổn thương người khác. Đây không chỉ là hành động cụ thể nhằm giúp đỡ bà mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình người, cho niềm tin rằng dù chỉ một hành động nhỏ bé cũng có thể tạo nên sự thay đổi lớn lao, lan tỏa giá trị yêu thương và chia sẻ.
Từ đoạn trích, người đọc đã cảm nhận được nỗi đau thấm đẫm của người nghèo, qua đó tác phẩm cũng nhắc nhở về tầm quan trọng của lòng nhân ái, của sự suy tư và trách nhiệm trong từng lời nói, hành động. Những giá trị nhân văn ấy góp phần định hình một xã hội không chỉ giàu lòng nhân ái mà còn biết quan tâm, sẻ chia với nhau trong những hoàn cảnh khó khăn. Một xã hội như vậy chính là nơi mà mỗi hành động, dù nhỏ bé, cũng có thể tạo nên sức lan tỏa mạnh mẽ, thắp lên niềm hy vọng và mang lại sự ấm áp cho tâm hồn con người.
Qua đó, tác phẩm phản ánh rõ nét một bi kịch cá nhân, khắc họa chân thực mối liên hệ giữa con người với con người trong cuộc sống. Lời dặn dò của mẹ, hành động của các bạn và sự cảm thông sâu sắc của nhân vật “tôi” đã để lại trong lòng người đọc một ấn tượng khó phai, một bài học nhân văn sâu sắc về việc suy nghĩ trước khi nói, hành động và luôn nhớ rằng mỗi con người, dù ở bất kỳ vị thế nào, đều xứng đáng được sống một cách nhân hậu, được trân trọng và yêu thương. Đây chính là giá trị cốt lõi mà “Bà bán bỏng cổng trường tôi” muốn gửi gắm đến chúng ta.
Bảng tin