

viết đoạn văn 5 - 7 câu nêu cảm nhận của em về nhân vật mẹ dẻ gai trong chuyện .
hẠT DẺ GAI
Tôi là đứa con bé nhất của mẹ Dẻ Gai trong rừng già, trên sườn núi cao cheo leo.
Mùa xuân đến, từ trên cánh tay và mái tóc của mẹ, từng nụ hoa dẻ nhú ra như quả cầu xanh có tua gai nhỏ. Rồi hoa lớn dần thành những trái dẻ xù xì gai góc. Anh chị em chúng tôi ra đời như thế đó.
Chúng tôi lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông. Những cơn mưa ào đến gội ướt đẫm tóc mẹ và tắm mát cho chúng tôi. Nắng làm bỏng rát cả làn da và mái tóc của mẹ.
Khi thu về, trái dẻ khô đi, lớp áo gai đã chuyển sang màu vàng cháy. Hạt dẻ căng tròn làm nứt bung cả tấm áo gai xù đã quá chật chội.
Tôi vẫn nằm im trong lớp áo gai xù, nép vào một cánh tay của mẹ. Tôi chẳng muốn chui khỏi tấm áo ấm áp, an toàn đó chút nào.
Nhưng rồi những ngày thu êm ả cũng trôi qua.
Gió lạnh buốt bắt đầu thổi ù ù qua khu rừng. Gió vặn vẹo những cánh tay dẻo dai của mẹ. Gió lay giật tấm thân vững chãi của mẹ. Nhưng mẹ vẫn bền gan đứng trên sườn núi cheo leo.
Khi mùa đông đến, tôi cứ thu mình mãi trong tấm áo gai xù ấm áp của họ nhà dẻ gai và nép mãi vào tay mẹ, tóc mẹ. Tôi sợ phải xa mẹ, sợ phải tự sống một mình. Tôi sợ những gì lạ lẫm trong rừng già. Nhưng tôi nghe tiếng mẹ thì thầm:
- Bé Út của mẹ, con nhỏ nhất nhà so với các anh chị nhưng con cũng đã lớn rồi đấy. Con là một bé dẻ gai rất khoẻ mạnh. Hãy dũng cảm lên nào, con sẽ bay theo gió và sẽ trở thành một cây dẻ cường tráng trong cánh rừng này nhé!
Tôi cố quẫy mình.. Tấm áo gai dày và ấm bất chợt bung ra. Và tôi nhìn rõ cả cánh rừng già, cả sườn núi cao, cả bầu trời mây gió lồng lộng ào ạt trôi trên đầu mẹ. Hóa ra tôi là trái dẻ cuối cùng đang nép trên cánh tay vươn cao nhất của mẹ. Mẹ đưa tay theo chiều gió và thì thầm với riêng tôi: "Tạm biệt con yêu quý, hạt dẻ bé bỏng nhất của mẹ. Dù thế nào con cũng sẽ lớn lên, hãy dũng cảm và đón nhận cuộc sống mới nhé!"
Tôi bỗng thấy mình bay nhẹ theo làn gió, tung mình vào khoảng không bao la rồi rơi êm xuống thảm lá ấm sực của rừng già.. "Tạm biệt mẹ! Con yêu mẹ!" - tôi gọi với theo gió trước khi chìm vào giấc ngủ đông ấm áp. Và tôi mơ..
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Mẹ Dẻ Gai trong truyện Hạt Dẻ Gai là một hình ảnh đầy yêu thương, bao dung và mạnh mẽ. Mẹ che chở, nuôi dưỡng các con từ khi còn bé đến lúc trưởng thành, luôn dang rộng vòng tay bảo vệ chúng trước những cơn mưa dông hay cái nắng gay gắt. Dù yêu thương con vô bờ, mẹ vẫn dạy con dũng cảm đón nhận cuộc sống mới, không níu kéo hay giữ con lại khi đến lúc phải rời xa. Những lời động viên của mẹ vừa dịu dàng, vừa kiên định, giúp hạt dẻ út nhỏ bé vượt qua nỗi sợ hãi để bắt đầu hành trình riêng. Hình ảnh mẹ Dẻ Gai không chỉ là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng mà còn là bài học về lòng can đảm và sự trưởng thành. Câu chuyện để lại trong tôi nhiều cảm xúc ấm áp và trân trọng tình yêu của cha mẹ dành cho con cái.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Tình yêu thương của mẹ thể hiện ở nhiều phương diện, mẹ Hạt Dẻ Gai trong tác phẩm văn chương cũng chính là một người mẹ đầy tấm lòng yêu thương và nhân hậu luôn bảo vệ con qua những chông gai của cuộc sống. Hình ảnh người mẹ bảo vệ con qua những cơn giá lạnh khiến cho người đọc cảm nhận được một thứ tình cảm thiêng liêng, tràn đầy màu sắc, tình yêu thương vô bờ. Sự yêu thương, quan tâm và chăm sóc của mẹ đã in sâu trong tâm trí của những đứa con. Đó là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên đời, sự bao dung cho con những điều nhỏ nhất. Hãy yêu thương mẹ khi còn có thể, sự hi sinh cho những đứa con chính là tình yêu hết mình không nghĩ đến bản thân. Mẹ là người sẽ không bao giờ hết thương chúng ta. Vậy nên quan tâm, chăm sóc, báo hiếu mẹ chính là những điều chúng ta cần phải làm đối với người thân ruột thịt của mình. Mẹ chính là người tuyệt vời nhất thế gian này.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin