

viết đoạn văn khoảng 300 chữ ghi lại cảm xúc về bài thơ nhớ ơn cha mẹ của tác giả Hoàng Mai
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`*``color{#B3EEFF}{text{v}color{#D6D4FF}{text{u}color{#FFB1AF}{text{i}color{#FFCBA5}{text{n}color{#FFEEA5}{text{h58}``color{#C8F69B}{text{8}`
Bài làm
Bài thơ "Nhớ Ơn Cha Mẹ" của tác giả Hoàng Mai đã gợi lên trong lòng tôi những cảm xúc sâu lắng về tình cảm gia đình, đặc biệt là lòng biết ơn vô bờ bến đối với cha mẹ. Từng câu thơ, từng hình ảnh trong bài thơ như vẽ lại trước mắt tôi những kỷ niệm về cha mẹ - những người đã hy sinh cả cuộc đời để nuôi nấng và chăm sóc chúng ta. Tình cảm ấy không chỉ là những lời tri ân đơn thuần, mà còn là sự khắc khoải, niềm nhớ nhung da diết về những tháng ngày bên cha mẹ. Hình ảnh cha mẹ hiện lên trong thơ Hoàng Mai là biểu tượng của sự hy sinh, lòng nhân ái và tình yêu thương vô điều kiện. Những dòng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng chứa đựng biết bao tình cảm chân thành, làm cho lòng tôi như muốn thổn thức, muốn gửi gắm những lời yêu thương, tri ân đến cha mẹ. Bài thơ như một lời nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng những giây phút bên cha mẹ, hãy thể hiện tình cảm và lòng biết ơn khi còn có thể. Mỗi khi đọc lại bài thơ "Nhớ Ơn Cha Mẹ", tôi lại cảm nhận được sự ấm áp, tình yêu thương mà cha mẹ đã dành cho mình. Đây là một tác phẩm đáng đọc, đáng suy ngẫm, để mỗi chúng ta biết trân trọng và tri ân những người đã dành cả cuộc đời để yêu thương và chăm sóc mình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bài thơ Nhớ ơn cha mẹ của Hoàng Mai đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc. Dù lời thơ rất giản dị, mộc mạc nhưng lại chạm đến tận đáy lòng người đọc. Từng câu từng chữ đều thấm đẫm tình yêu thương, sự hy sinh vô điều kiện của cha mẹ dành cho con cái. Tôi cảm nhận rõ hình ảnh người mẹ với những đêm dài mất ngủ, lo lắng cho con từng miếng ăn, giấc ngủ. Người cha thì âm thầm, lặng lẽ gánh vác bao khó nhọc ngoài kia, chẳng than vãn lời nào, chỉ mong con lớn khôn, nên người. Đọc đến đâu là tim tôi nghẹn lại đến đó. Có lúc tự hỏi: liệu mình đã thực sự thấu hiểu, đã đủ trân trọng những hy sinh ấy chưa? Trong guồng quay cs hối hả, nhiều lúc mình thờ ơ, vô tâm, coi mọi thứ cha mẹ làm là điều hiển nhiên. Nhưng thực ra, điều duy nhất cha mẹ cần chỉ là thấy con sống tốt, ngoan ngoãn, hiếu thảo, chứ k mong báo đáp gì lớn lao. Bài thơ như 1 lời thức tỉnh nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, nhắc tôi sống chậm lại để nhìn lại những tình cảm thiêng liêng mà đôi khi mình vô tình lãng quên. Nhờ đó, tôi học được cách yêu thương nhiều hơn, biết quý trọng từng khoảnh khắc còn có cha mẹ ở bên. Vì sau cùng, cha mẹ là người duy nhất luôn bên ta vô điều kiện `-` kể cả khi cả thế giới quay lưng.
`@`$\color{cyan}{Abinh119204}$`@` chúc bạn học tốt
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin