

viết bài văn tả một người mà em chỉ gặp vài lần nhưng nhớ mãi
ko cho chép mạng
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án `+` giải thích
`@` Trong cuộc sống, có những người ta chỉ gặp một lần nhưng hình ảnh của họ lại in sâu vào tâm trí, khiến ta không thể nào quên. Đối với tôi, đó là hình ảnh một bà cụ bán hàng rong mà tôi tình cờ gặp trên đường đi học về. Dù chỉ thoáng qua vài lần, nhưng hình ảnh bà đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc.
`@` Bà trông đã rất lớn tuổi, thân hình thấp bé, gầy gò, lưng hơi còng xuống như mang trên mình cả một đời vất vả. Làn da bà sạm đi vì nắng gió, nhăn nheo và hơi lỏng lẻo, in hằn dấu vết của thời gian. Khuôn mặt bà nhỏ, gầy, hai má hơi hóp lại, hốc mắt trũng sâu, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn ánh lên sự hiền từ. Cái miệng bà móm mém, thỉnh thoảng bỏm bẻm nhai trầu, tạo nên một nét đặc trưng của người phụ nữ Việt Nam xưa. Tóc bà bạc trắng hơn một nửa, còn khá ít, được búi gọn lại bằng chiếc khăn màu đen giản dị. Bàn tay bà khô gầy, nổi lên các khớp xương, trông rất yếu đuối nhưng vẫn cần mẫn với công việc. Bà mặc bộ đồ bà ba màu xanh dương nhạt đã cũ mèm, chân đi đôi dép nhựa màu trắng đục đã sờn. Trên người bà đeo một chiếc túi đen nhỏ đựng tiền trước bụng, đứng cạnh chiếc xe đạp có một hộp xốp đựng đầy hoa hướng dương tươi rói.
`@` Bà ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh xe hoa, một tay cầm quạt mo khẽ phe phẩy, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn về phía xe cộ qua lại trên đường. Thỉnh thoảng, khi thấy có khách ghé xem, đôi mắt bà bỗng sáng lên vui sướng, tay dừng quạt, mong chờ khách xem hàng. Nếu khách rời đi mà không mua, bà sẽ buồn bã tiếp tục ngồi yên ngắm phố phường, nhưng nếu có ai mua, bà sẽ đứng dậy, nhanh chóng gói hàng và thối tiền với nụ cười hiền hậu. Điều đặc biệt là dù các bạn học sinh không mua hoa, chỉ tụm lại xem, bà cũng hiền từ gọi lại để các bạn nhìn gần hơn, như muốn chia sẻ niềm vui nhỏ bé của mình.
`@` Hình ảnh bà cụ bán hàng rong đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ và cảm xúc. Tôi cảm thấy thương bà vô cùng, một người phụ nữ già cả vẫn phải vất vả mưu sinh giữa phố thị ồn ào. Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm phục sự kiên cường và lạc quan của bà. Dù cuộc sống có khó khăn, bà vẫn luôn giữ được nét hiền hậu và tấm lòng nhân hậu. Tôi mong rằng bà sẽ luôn khỏe mạnh và có nhiều niềm vui trong cuộc sống. Hình ảnh bà mãi là một ký ức đẹp trong tâm trí tôi, nhắc nhở tôi về tình người và sự yêu thương giữa cuộc đời.
`color{#bb8aff}{K}color{#ac9bfd}color{#9eacfc}{az}color{#8fbefa}{u}color{#80cff9}{mi}color{#72e0f7}{}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Đáp án:+Giải thích các bước giải:
Người mà em chỉ gặp vài lần nhưng nhớ mãi là bác hàng xóm của ông bà em ở quê. Bác ấy có dáng người cao gầy, khuôn mặt luôn toát lên vẻ hiền từ và nhân hậu. Mái tóc bác đã bạc trắng theo năm tháng, và nụ cười của bác lúc nào cũng rạng rỡ, ấm áp. Mỗi lần em về quê thăm ông bà, bác đều chào đón em bằng nụ cười và những câu chuyện thú vị về cuộc sống làng quê.
Bác thường ngồi trước hiên nhà, chăm chút cho vườn cây và lũ gà. Em nhớ mãi những buổi chiều, khi bác kể cho em nghe về những kỷ niệm thời thơ ấu, về những ngày bác cùng bạn bè rong ruổi trên cánh đồng, câu chuyện về những mùa lúa chín vàng và cả những khó khăn của cuộc sống trước đây. Bác kể chuyện rất hay, giọng kể trầm ấm, cuốn hút khiến em như được sống trong những câu chuyện đó.
Bác cũng là người rất tốt bụng, sẵn lòng giúp đỡ mọi người xung quanh. Có lần, em nhớ bác đã sửa giúp ông bà em cái máy bơm nước bị hỏng mà không hề đòi hỏi gì. Bác còn luôn quan tâm, hỏi han sức khỏe của ông bà và cả em.
Người bác hàng xóm ấy không chỉ là hình ảnh của một người hiền lành, tốt bụng mà còn là biểu tượng của sự gắn kết và tình người nơi làng quê. Dù chỉ gặp bác vài lần, nhưng những kỷ niệm và cảm xúc mà bác để lại trong em thật khó quên.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin