

Viết đoạn văn(khoảng 200 chữ) nêu cảm nhận của em về đoạn thớ sau:
Bác Hồ đó, ung dung châm lửa hút
Trán mênh mông, thanh thản một vùng trời.
Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười
Quên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi!
Người rực rỡ một mặt trời cách mạng
Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng
Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người.
(Trích Sáng tháng năm - Tố Hữu)
giúp em gấp với ạ, viết ko cần quá hay chỉ cần đủ và theo đúng trình tự phân tích từ nội dung đến nghệ thuật ạ
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đoạn thơ trên của Tố Hữu miêu tả hình ảnh của Bác Hồ với sự kính trọng và ngưỡng mộ sâu sắc. Mở đầu, tác giả nhắc đến hình ảnh Bác "ung dung châm lửa hút," cho thấy Bác Hồ luôn bình thản, tự tại dù đối mặt với những thử thách gian nan. Câu "Trán mênh mông, thanh thản một vùng trời" mô tả sự rộng lớn, sáng suốt của trí tuệ Bác, cũng như tâm hồn thanh thản không bị vướng bận lo toan. Không những vậy , "Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười" thể hiện niềm vui, sự lạc quan của Bác, mặc dù tuổi tác đã cao nhưng Bác vẫn giữ được sự tươi trẻ, tràn đầy sức sống. Hình ảnh Bác được so sánh với "mặt trời cách mạng," tượng trưng cho ánh sáng dẫn dắt dân tộc. Còn "đế quốc là loài dơi hốt hoảng" thể hiện sự hoang mang, sợ hãi của kẻ thù trước sức mạnh, sự uy nghi của Bác. Tố Hữu đã sử dụng các hình ảnh ẩn dụ, so sánh và phép đối lập để khắc họa vẻ đẹp vừa giản dị, vừa vĩ đại của Bác Hồ, đồng thời bộc lộ tình cảm yêu mến và sự kính trọng sâu sắc của tác giả đối với Người.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin